Tao được thăng chức mà tối đó không muốn kể ai
I Got Promoted but Didn't Want to Tell Anyone That Night
Tao được thăng chức hôm thứ Tư.
Sếp gọi vào phòng, đóng cửa lại, nói mày làm tốt lắm, từ tháng sau mày lên lead. Lương tăng bảy triệu. Có phòng riêng. Có người report cho mày.
Tao nói cảm ơn anh. Bắt tay. Cười.
Ra ngoài, mấy đứa trong team nhìn tao, hỏi sếp nói gì. Tao nói không có gì, review thường thôi.
Tao không biết tại sao mình nói dối.
---
Hồi mới ra trường, tao xin việc bốn tháng không ai nhận.
Gửi CV đi khắp nơi. Mỗi lần refresh mail là một lần thất vọng. Có hôm tao ngồi ở quán cà phê, mở laptop ra giả vờ làm việc, nhưng thực ra chỉ ngồi đó cho đỡ xấu hổ vì ở nhà ban ngày.
Rồi có chỗ nhận. Lương bảy triệu. Tao mừng muốn khóc.
Tao nhắn cho mẹ. Mẹ gửi lại một cái sticker bông hoa. Tao biết bà cũng mừng muốn khóc.
Hồi đó tao nghĩ, nếu một ngày lương mười lăm triệu, chắc đời tao khác.
---
Lương mười lăm triệu.
Tao thuê phòng rộng hơn. Mua cái ghế công thái học. Đặt Grab thay vì đi xe buýt. Cuối tháng vẫn còn dư một ít.
Nhưng tao bắt đầu đi làm lúc tám giờ, về lúc chín giờ tối. Thứ Bảy mở laptop "xử lý nốt". Chủ Nhật nằm cả ngày vì kiệt.
Tao nghĩ, nếu lên lead, sẽ đỡ hơn. Có người chia việc. Có quyền quyết định. Không phải làm hết mọi thứ một mình.
---
Rồi tao lên lead.
Tuần đầu, tao họp bốn tiếng mỗi ngày. Không phải họp để làm gì rõ ràng. Họp để align. Họp để update. Họp để chuẩn bị cho cuộc họp khác.
Tao không còn code nữa. Không còn làm cái gì mà tao thấy được kết quả ngay. Mỗi ngày tao mở Slack, trả lời tin nhắn, giải quyết conflict giữa hai đứa trong team, rồi viết report cho sếp.
Lương tăng bảy triệu. Nhưng tao mua thêm cái gì đâu. Tiền vào, tiền nằm đó. Tao không có thời gian tiêu.
Tối thứ Tư hôm đó, tao về nhà, nấu mì, ngồi ăn một mình.
Điện thoại nằm trên bàn. Tao nghĩ mình nên đăng một cái gì đó. Báo tin vui. Mọi người sẽ chúc mừng. Mẹ sẽ gửi sticker bông hoa.
Nhưng tao không muốn.
Không phải vì khiêm tốn. Không phải vì sợ ai ganh. Tao chỉ thấy, nếu đăng lên, mọi người sẽ nói "chúc mừng, xứng đáng lắm". Rồi tao sẽ phải cười, nói cảm ơn. Rồi tao sẽ phải tin rằng mình đang vui.
Mà tao không biết mình có vui không.
---
Tao nhớ thằng Khoa.
Thằng Khoa đi làm chung với tao năm đầu. Nó giỏi hơn tao. Ai cũng biết. Sếp cũng biết.
Nhưng năm thứ hai, nó nghỉ. Nói muốn đi dạy tiếng Anh cho trẻ con ở quê. Lương ba triệu rưỡi.
Cả team nghĩ nó điên. Tao cũng nghĩ nó điên.
Tuần trước tao thấy nó đăng ảnh trên Facebook. Đứng giữa đám nhỏ, cười. Cái cười mà tao nhìn lâu lắm.
Không phải cười cho ảnh. Cười thiệt.
Tao tự hỏi, lần cuối tao cười kiểu đó là khi nào.
---
Tao lên lead rồi.
Bước tiếp theo là manager. Sếp đã nói rồi, một hai năm nữa, nếu mày giữ phong độ.
Rồi sau manager là gì? Director? VP? Rồi sao nữa?
Tao nhìn cái thang. Nó không có nấc cuối.
Hồi lương bảy triệu, tao nghĩ mười lăm triệu sẽ đủ. Lương mười lăm, tao nghĩ lên lead sẽ đủ. Lên lead rồi, tao nghĩ manager sẽ đủ.
Cái "đủ" nó cứ chạy trước tao một bước. Tao chạy nhanh hơn, nó cũng chạy nhanh hơn. Tao không bao giờ tới.
Mà tao không dám dừng. Vì dừng thì sao? Mọi người sẽ hỏi. Mẹ sẽ lo. Tao sẽ phải giải thích.
Giải thích cái gì? Rằng tao được thăng chức mà không vui?
Ai tin?
---
Tối đó tao rửa bát xong, đứng ở ban công.
Dưới đường xe chạy. Đèn đỏ, đèn xanh, đèn đỏ.
Tao nghĩ đến thằng Khoa. Nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến cái ghế công thái học tao mua mà ngồi không tới ba tiếng mỗi ngày vì suốt ngày đi họp.
Tao không nghỉ việc. Tao chưa dám.
Nhưng lần đầu tiên, tao cho phép mình nghĩ: có thể cái đích tao đang chạy tới, không phải của tao.
Có thể nó là của ai đó. Của bố. Của mẹ. Của cái xã hội nói rằng ba mươi tuổi phải thế này, phải thế kia.
Còn tao muốn gì?
Tao đứng đó khá lâu.
Không có câu trả lời.
Chỉ có gió.