Tao được thăng chức rồi mất ngủ ba tháng
I Got Promoted and Haven't Slept in Three Months
Tao làm ở công ty được ba năm.
Ba năm, không nghỉ phép một ngày nào cho đúng nghĩa. Ốm thì ôm laptop lên giường. Cuối tuần thì "tranh thủ" clear email. Tao gọi đó là "chăm chỉ". Mọi người xung quanh cũng gọi vậy.
Rồi cái ngày đó tới.
Sếp gọi vào phòng. Đóng cửa. Nói một tràng dài mà tao chỉ nghe được mỗi câu: "Em lên Senior Manager nhé."
Tao gật. Ra ngoài. Vào toilet. Nhắn cho mẹ. Nhắn cho bạn thân. Đăng một story trên Instagram, caption ngắn gọn: "New chapter."
Tim đập nhanh. Không phải vì vui. Tao không biết vì gì.
---
Tuần đầu tiên, tao họp mười hai cuộc.
Không phải mười hai cuộc trong tuần. Mười hai cuộc trong ngày thứ Hai.
Thứ Ba, mười cuộc. Thứ Tư, tám cuộc nhưng có hai cuộc kéo dài hai tiếng. Thứ Năm, tao bắt đầu ăn trưa lúc bốn giờ chiều. Thứ Sáu, tao không ăn.
Tao nghĩ: tuần đầu mà, sẽ quen.
Tuần thứ hai cũng vậy. Tuần thứ ba cũng vậy. Tuần thứ tư tao bắt đầu mất ngủ.
Không phải kiểu trằn trọc. Kiểu nằm xuống, nhắm mắt, đầu chạy. Chạy về cái email chưa trả lời. Chạy về cái deadline tuần sau. Chạy về mặt thằng nhân viên mới nhìn tao với ánh mắt chờ đợi, như tao phải biết hết mọi thứ.
Tao không biết hết mọi thứ. Tao chưa bao giờ biết.
Nhưng bây giờ tao không được phép không biết.
---
Tháng thứ hai, tao bắt đầu thay đổi.
Không phải thay đổi kiểu tốt lên. Kiểu méo đi.
Tao nói nhanh hơn. Cắt lời người khác nhiều hơn. Trong meeting, tao hay dùng mấy câu kiểu: "Cái này mình đã align rồi nhé", "Action item rõ ràng rồi, move on". Nghe rất professional. Nhưng thật ra tao chỉ muốn kết thúc cho nhanh để chạy sang cuộc tiếp.
Tao bắt đầu hay cáu. Với team. Với bạn gái. Với mẹ.
Mẹ gọi hỏi: "Con ăn cơm chưa?" Tao trả lời: "Dạ rồi." Chưa ăn. Nhưng không muốn giải thích.
Bạn gái nhắn: "Cuối tuần mình đi đâu đi." Tao nhắn lại: "Để xem." Không xem. Thứ Bảy tao ngồi café một mình, mở laptop, làm slide cho thứ Hai.
Tao nói với bản thân: tại mình mới lên, phải chứng minh.
Chứng minh cho ai? Tao không hỏi câu đó.
---
Tháng thứ ba, tao bắt đầu nhìn lại.
Không phải vì tao muốn. Vì cơ thể ép tao nhìn.
Một đêm, tao nằm trên giường, tim đập nhanh vô cớ. Không phải đang nghĩ gì căng thẳng. Chỉ đang nằm. Mà tim đập như vừa chạy bộ.
Tao ngồi dậy. Uống nước. Đi ra ban công. Nhìn xuống đường. Ba giờ sáng, không ai.
Tao tự hỏi: mình đang làm cái gì?
Ba năm trước, tao muốn được thăng chức. Tao nghĩ đó là đích. Tao nghĩ lên được rồi thì sẽ thấy ổn. Sẽ thấy mình đủ. Sẽ thấy mấy năm cày cuốc có ý nghĩa.
Bây giờ tao lên rồi. Lương tăng. Chức danh đẹp. LinkedIn cập nhật. Mọi người chúc mừng.
Mà tao mất ngủ ba tháng.
Mà tao cáu với mẹ.
Mà tao không nhớ lần cuối mình cười thiệt là khi nào.
---
Có một đêm, tao ngồi đọc lại mấy tin nhắn cũ.
Tin nhắn từ hồi tao mới vào công ty. Tao nhắn cho bạn thân: "Ê, công ty mới vui lắm. Team dễ thương. Tao thấy mình hợp."
Hồi đó tao làm ít hơn. Biết ít hơn. Lương thấp hơn.
Mà tao nhắn được chữ "vui".
Bây giờ tao không nhắn chữ đó cho ai nữa. Kể cả cho mình.
---
Tao kể cho thằng bạn nghe. Nó im một lúc rồi hỏi:
"Mày có thấy mày đang kiễng chân không?"
Tao không hiểu.
Nó nói: "Kiễng chân thì cao hơn thiệt. Nhưng mày đứng được bao lâu?"
Tao không trả lời.
Về nhà tao nghĩ hoài câu đó.
Kiễng chân.
Tao kiễng chân từ lúc nào? Có phải từ lúc được thăng chức không? Hay từ trước đó, từ lúc tao bắt đầu nghĩ rằng phải chứng minh mình xứng đáng?
Tao không biết.
Tao chỉ biết bàn chân tao mỏi lắm rồi.
---
Tao không nghỉ việc. Tao chưa biết phải làm gì.
Nhưng tối qua, lần đầu tiên sau ba tháng, tao tắt laptop lúc tám giờ.
Không làm gì. Chỉ nằm.
Vẫn chưa ngủ được.
Nhưng ít nhất tao nằm xuống mà không kiễng.