Tao được thăng chức rồi tao khóc trong toilet
I Got Promoted and Cried in the Bathroom
Tao làm ở công ty đó bốn năm.
Bốn năm. Nghe thì không dài, nhưng mày tính đi. Bốn cái Tết không về đúng ngày. Bốn lần sinh nhật bạn bè tao bỏ lỡ vì deadline. Bốn mùa hè tao nhìn người ta đi biển qua story Instagram trong lúc ngồi ở pantry uống cà phê hòa tan.
Tao không ghét công việc. Tao thậm chí giỏi nữa. Sếp khen. Đồng nghiệp nể. Khách hàng chỉ định làm việc với tao. Tao là người đến sớm nhất và về muộn nhất. Không phải vì tao chăm. Mà vì tao không biết về nhà để làm gì.
Phòng trọ tao hai mươi mét vuông. Một cái giường, một cái bàn, một cái tủ lạnh mini bên trong có hai lon bia và một hộp sữa hết hạn. Mỗi tối về tao nằm lướt điện thoại đến khi mắt mỏi rồi ngủ. Sáng dậy lặp lại.
Tao nghĩ thăng chức sẽ thay đổi mọi thứ.
Tao nghĩ vậy thật.
Hồi mới vào, tao nhìn mấy anh chị manager ngồi phòng riêng, có ghế xoay êm, có laptop xịn, đi họp với đối tác nước ngoài. Tao nghĩ đó là đích. Tao nghĩ lên được đó thì mọi thứ sẽ có nghĩa. Bốn năm cày, bốn năm hy sinh, bốn năm nói với bản thân "cố thêm chút nữa" sẽ được đền đáp.
Rồi ngày đó đến.
Sếp gọi tao vào phòng. Đóng cửa. Cười. Nói tao được promote lên Senior Manager. Lương tăng. Có team riêng. Có budget riêng. Tao bắt tay sếp. Cảm ơn. Cười.
Ra ngoài, mấy đứa trong team vỗ vai chúc mừng. Có đứa đặt trà sữa ăn mừng. Tao cười, cảm ơn, nói mấy câu khiêm tốn kiểu "cũng nhờ mọi người".
Rồi tao vào toilet.
Khóa cửa.
Ngồi trên bồn cầu.
Khóc.
Không phải khóc vì vui. Không phải khóc vì xúc động. Tao khóc vì tao không cảm thấy gì. Cái thứ tao chạy theo bốn năm, cái thứ tao đánh đổi bạn bè, sức khỏe, tuổi trẻ để có. Nó nằm trong tay tao rồi. Và tao không cảm thấy gì hết.
Không vui. Không buồn. Không tự hào. Không nhẹ nhõm.
Trống.
Tao ngồi trong đó mười lăm phút. Rửa mặt. Ra ngoài. Cười tiếp.
Tối đó tao về phòng trọ. Vẫn hai mươi mét vuông. Vẫn cái giường đó. Vẫn cái tủ lạnh mini đó. Tao mở lon bia, uống một mình.
Tao gọi cho bà. Bà hỏi ăn cơm chưa. Tao nói rồi. Bà hỏi công việc sao. Tao nói tốt. Tao không kể chuyện thăng chức. Không biết tại sao. Chỉ thấy nói ra lúc đó nó sai sai.
Tuần sau tao bắt đầu vai trò mới. Họp nhiều hơn. Email nhiều hơn. Trách nhiệm nhiều hơn. Lương tăng ba triệu. Tao tính, chia ra cho số giờ làm thêm, thực ra mỗi giờ tao được thêm khoảng hai mươi ngàn. Bằng ly trà đá.
Nhưng không phải tiền. Tiền tao không thiếu, cũng không dư. Vấn đề là tao nhìn lên, thấy trên tao còn Director. Trên Director còn VP. Trên VP còn CEO. Cái thang nó không có nấc cuối.
Tao nhìn anh Director. Anh ấy năm nay bốn mươi ba. Ly dị. Con ở với vợ cũ. Anh ấy ở lại công ty đến chín mười giờ tối. Không phải vì deadline. Mà vì, tao đoán, anh ấy cũng không biết về nhà để làm gì.
Tao nhìn anh ấy như nhìn vào gương. Cái gương mười năm sau.
Có hôm tao ngồi trong phòng họp một mình sau khi mọi người đi hết. Nhìn ra cửa kính. Thành phố dưới kia đèn sáng. Xe chạy. Người đi. Ai cũng đang đi đâu đó. Ai cũng đang chạy về phía cái gì đó.
Tao tự hỏi, mình đang chạy về phía cái gì.
Rồi tao tự hỏi, mình có muốn dừng không.
Rồi tao tự hỏi, nếu dừng thì mình là ai.
Câu đó mới đáng sợ.
Vì bốn năm qua, tao là "thằng giỏi ở công ty". Bỏ cái mác đó ra, tao không biết mình là thằng nào. Tao không có hobby. Không có mối quan hệ nào sâu ngoài công việc. Không có gì tao làm "cho vui" mà không tính KPI.
Tao đã biến mình thành một cái chức danh trên LinkedIn.
Tháng sau, tao không nghỉ việc. Tao vẫn đi làm. Vẫn họp. Vẫn báo cáo. Nhưng tao bắt đầu về đúng giờ. Sáu giờ. Không sớm hơn, nhưng cũng không muộn hơn.
Mấy đứa trong team nhìn tao lạ. Sếp hỏi có ổn không. Tao nói ổn.
Tao về phòng trọ. Nấu cơm. Lần đầu tiên sau mấy năm tao nấu cơm. Cơm hơi khô. Canh hơi mặn. Nhưng tao ngồi ăn một mình, chậm, không lướt điện thoại.
Tao không biết đó có phải là câu trả lời không.
Chắc không phải.
Nhưng tối đó tao ngủ được. Không cần lướt điện thoại đến khi mắt mỏi.