Tao được thăng chức sáng thứ Hai, tối thứ Hai tao ngồi khóc trong xe
I got promoted Monday morning and cried in my car Monday night
Sáng thứ Hai, sếp gọi tao vào phòng.
Nó đóng cửa lại. Tao nghĩ chắc lại bị chửi vì cái report hôm thứ Sáu. Nhưng không. Nó cười, bảo tao ngồi.
"Em được lên Senior rồi. Quyết định từ tuần trước, hôm nay mới thông báo."
Tao nghe mà không tin. Ba năm. Ba năm tao ở cái công ty này. Ba năm tao đi sớm về muộn, ăn cơm hộp ở bàn, nhắn tin cho người yêu toàn "anh họp, tí nha" rồi "tí" đó kéo dài đến mười một giờ đêm.
Tao bắt tay sếp. Cảm ơn anh. Về bàn.
Đồng nghiệp chúc mừng. Mấy đứa cùng team nhắn tin "Xứng đáng quá bro". Tao reply emoji cười. Rồi mở LinkedIn, update title mới. Senior Product Manager.
Mấy chục like trong buổi chiều. Có đứa bạn cũ hồi đại học comment "Quái vật". Có chị đồng nghiệp cũ nhắn riêng "Chúc mừng em, cố lên nha".
Tao cảm ơn hết. Lịch sự. Đàng hoàng.
Chiều, sếp kéo tao vào meeting mới. Bảo từ giờ tao phụ trách thêm hai product line nữa. Team từ năm người lên mười hai. Budget lớn hơn. Trách nhiệm lớn hơn. "Anh tin em handle được."
Tao gật. Tao luôn gật.
---
Sáu giờ chiều, tao ra bãi xe.
Mở cửa. Ngồi vào. Chưa nổ máy.
Tao nhìn cái vô lăng. Rồi tự nhiên nước mắt chảy.
Không phải khóc vì vui. Không phải khóc vì mệt. Tao không biết tao khóc vì cái gì.
Tao ngồi đó mười lăm phút. Xe bên cạnh đã đi hết. Bãi xe vắng. Đèn neon sáng trắng phía trên.
Tao gọi cho bạn thân. Nó bắt máy.
"Ê, tao được thăng chức."
"Ơ ngon. Chúc mừng mày."
"Ừ. Mà tao đang ngồi khóc trong xe."
Im lặng.
"Mày ổn không?"
"Tao không biết."
Nó không hỏi thêm. Nó chỉ nói "Mày muốn tao qua không?". Tao bảo không, để tao ngồi chút.
---
Tao nhớ hồi năm nhất đại học. Tao muốn làm phim. Tao mua cái máy quay cũ, đi quay mấy cái short film với đám bạn. Dở ẹc. Nhưng vui.
Rồi năm ba, thực tập. Ai cũng nộp mấy công ty lớn. Tao cũng nộp. Đậu. Mừng lắm.
Vào làm rồi thì quên mất cái máy quay. Nó nằm đâu đó trong tủ, ở nhà ba mẹ.
Năm đầu đi làm, tao nghĩ "Cố hai năm rồi tính". Hai năm thành ba năm. Ba năm thành cái title Senior trên LinkedIn.
Tao không ghét công việc. Thật. Tao làm tốt. Sếp thích tao. Team tin tao. Khách hàng khen tao.
Nhưng tối nào về nhà tao cũng mở YouTube, xem phim ngắn của người ta. Xem xong thì tắt. Rồi mở laptop, làm tiếp cái slide cho meeting ngày mai.
---
Người yêu tao, con Hạnh, nó biết tao thích làm phim. Hồi mới quen, tao hay kể. Nó nghe, mắt sáng, bảo "Anh làm đi, em ủng hộ".
Ba năm sau, nó không nhắc nữa. Không phải nó quên. Mà nó thấy tao không nhắc, nên nó cũng thôi.
Tối thứ Hai đó, tao về nhà. Hạnh hỏi "Sao mắt đỏ vậy?". Tao bảo "Dị ứng".
Nó nhìn tao. Không nói gì. Đi lấy cơm.
Tao ngồi ăn. Cơm ngon. Canh chua. Bình thường.
Rồi tao buông đũa, nhìn Hạnh.
"Em, anh được thăng chức hôm nay."
"Ừ, anh đăng Facebook rồi mà. Chúc mừng anh."
Giọng nó bình thường. Không vui không buồn. Bình thường.
Tao hiểu. Vì tao cũng bình thường.
---
Đêm đó tao nằm nghĩ.
Ba năm trước, nếu ai nói tao sẽ lên Senior lúc hai tám tuổi, tao sẽ mừng lắm. Tao sẽ nghĩ đời mình ổn rồi.
Mà bây giờ tao lên thật. Đời tao ổn thật. Lương tăng. Title đẹp. Team lớn.
Nhưng cái cảm giác ngồi khóc trong xe lúc sáu giờ chiều, tao không giải thích được.
Tao không bất hạnh. Tao không kiệt sức. Tao chỉ thấy trống.
Như leo lên đỉnh một ngọn đồi, đứng trên đó, nhìn xuống, rồi nhận ra đây không phải ngọn đồi tao muốn leo.
Nhưng tao đã leo rồi. Và bây giờ người ta đang chỉ cho tao ngọn đồi tiếp theo. Cao hơn. Xa hơn.
---
Sáng thứ Ba, tao dậy sớm. Tắm. Mặc áo sơ mi. Đi làm.
Mở laptop. Reply email. Vào meeting.
Senior Product Manager.
Tao gật. Tao luôn gật.
Cái máy quay vẫn nằm trong tủ, ở nhà ba mẹ. Tao không biết nó còn chạy không.