Tao gặp lại nó ở quán cà phê cũ
I Ran Into Her at the Old Coffee Shop
Tao gặp lại nó ở quán cà phê cũ.
Cái quán hồi đó hai đứa hay ngồi. Góc trong, cạnh cửa sổ, bàn gỗ nhỏ có vết xước dài. Nó ngồi bên trái, tao ngồi bên phải. Lần nào cũng vậy.
Hôm đó tao ghé vào vì trời mưa. Không hẹn, không tính trước. Đẩy cửa vào, thấy nó ngồi đó.
Nó khác.
Tóc ngắn hơn. Da nâu hơn. Cười khác. Kiểu cười của người đã quen cười với nhiều người khác, không còn riêng cho tao nữa.
Nó thấy tao. Vẫy tay.
Tao ngồi xuống. Hai đứa nói chuyện.
Nói về công việc. Nó đổi chỗ làm, giờ ở một công ty truyền thông. Tao vẫn ở chỗ cũ. Nó hỏi tao có khỏe không. Tao nói khỏe. Nó nói nó cũng khỏe.
Mọi thứ bình thường.
Nhưng tao ngồi đó mà thấy lạ. Cái bàn vẫn cái bàn đó. Cái quán vẫn cái quán đó. Cô chủ quán vẫn hay quên order. Quạt trần vẫn kêu cọt kẹt.
Mà hai đứa thì không còn là hai đứa đó nữa.
Tao nhớ hồi đó, ngồi đây, tao kể nó nghe chuyện sếp mắng. Nó cười, bảo sếp mày ngu. Tao nói ừ, ngu thật. Rồi hai đứa cười. Cười xong nó cầm tay tao dưới gầm bàn.
Hôm nay nó ngồi đây, kể chuyện công ty mới. Tao nghe. Tao cười. Nhưng không ai cầm tay ai.
Không phải vì giận. Không phải vì ghét. Chỉ là không còn lý do.
---
Hai đứa chia tay được hơn một năm.
Không có drama. Không có người thứ ba. Không ai phản bội ai.
Chỉ là một ngày, nó nói: tao thấy mình khác rồi.
Tao hỏi khác là sao.
Nó im một lúc. Rồi nói: tao không biết giải thích. Nhưng tao thấy mình muốn những thứ khác. Và tao không muốn kéo mày theo.
Tao không hiểu. Lúc đó tao nghĩ nó nói vậy thôi. Vài hôm sẽ hết. Mọi cặp đều có lúc mệt.
Nhưng nó không hết.
Nó dọn đồ đi trong một buổi chiều. Tao ngồi trên giường nhìn nó xếp quần áo vào vali. Nó xếp gọn lắm. Từng cái một. Không vội.
Tao muốn nói gì đó. Nhưng không biết nói gì.
Cuối cùng tao hỏi: mày có cần tao chở không.
Nó lắc đầu. Nói đã gọi xe rồi.
Vậy thôi.
---
Sau đó tao hay ghé lại quán này.
Không phải vì nhớ. Hay tao nghĩ là không phải vì nhớ. Tao bảo mình là vì cà phê ở đây ngon. Vì gần nhà. Vì quen.
Nhưng mỗi lần ngồi vào cái bàn đó, tao lại thấy cái ghế bên trái trống.
Tao gọi cà phê đen. Hồi đó tao uống sữa. Nó uống đen. Giờ tao uống đen.
Tao không biết mình đổi vì thích hay vì quen miệng gọi cho hai đứa rồi giờ còn một mình thì gọi phần nó luôn.
Có lần thằng Hùng hỏi: mày còn thương nó không.
Tao nói không.
Nó bảo: vậy sao mày vẫn ghé quán đó.
Tao im.
Tao không biết trả lời câu đó.
---
Hôm gặp lại, hai đứa nói chuyện được tầm bốn mươi phút.
Nó kể nó mới đi Đà Lạt. Tao kể tao mới mua xe máy mới. Nó hỏi xe gì. Tao nói Air Blade. Nó cười, bảo hồi đó mày chê Air Blade mà.
Tao cười. Ừ, hồi đó.
Hồi đó tao chê nhiều thứ. Hồi đó tao cũng nghĩ nhiều thứ sẽ không đổi.
Nó nhìn đồng hồ. Nói phải đi.
Tao nói ừ.
Nó đứng dậy, khoác túi. Nói: vui vì gặp mày.
Tao nói: ừ, tao cũng vui.
Nó đi ra cửa. Tao nhìn theo.
Nó bước khác. Nhanh hơn. Chắc chắn hơn. Kiểu bước của người biết mình đang đi đâu.
Tao ngồi lại. Nhìn cái ghế bên trái.
Lần đầu tiên, tao thấy nó chỉ là một cái ghế.
---
Tao ngồi thêm mười phút.
Gọi thêm một ly. Lần này tao gọi sữa.
Không phải vì nhớ. Chỉ vì hôm nay tao muốn uống sữa.
Cô chủ quán bưng ra, hỏi: lâu rồi không thấy bạn gái em ghé ha.
Tao cười. Nói: dạ, lâu rồi.
Cô cười rồi đi.
Tao uống.
Cà phê sữa vẫn vị đó. Quán vẫn quán đó. Quạt trần vẫn kêu.
Nhưng tao thì khác.
Và lần đầu tiên, tao thấy khác cũng được.
---
Tối đó tao về nhà. Nằm trên giường.
Không buồn. Không vui. Chỉ thấy nhẹ.
Kiểu nhẹ của người vừa đặt xuống một cái gì đó mà mình không biết là mình vẫn đang cầm.
Tao nghĩ về cái quán. Về cái bàn. Về cái ghế.
Tao nghĩ về nó. Về kiểu nó cười hôm nay. Khác hồi đó. Nhưng vẫn đẹp.
Và lần đầu tiên, tao thấy đẹp mà không thấy đau.
Có lẽ buông không phải là quên. Không phải là không nhớ. Không phải là giả vờ như chưa từng có.
Có lẽ buông chỉ là ngồi đây, nhìn cái ghế trống, và không cần ai ngồi vào nữa.
Tao không biết.
Nhưng tối đó tao ngủ được. Lần đầu tiên sau rất lâu, tao ngủ mà không mơ.
Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.
No man ever steps in the same river twice.
— Heraclitus, Fragment 91
Diễn giải
Interpretation
Ông Heraclitus nói không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông. Nghe thì triết học. Nhưng nói thẳng ra là vầy: mày quay lại chỗ cũ, nhưng mày không phải người cũ. Nó cũng không phải người cũ. Cái quán vẫn đó, cái bàn vẫn đó, nhưng hai đứa ngồi vào thì khác rồi. Tao cứ ghé quán đó, gọi cà phê đen như nó uống, ngồi nhìn cái ghế trống, rồi tự nói với mình là không nhớ. Nhưng thật ra tao đang cố tắm lại trên dòng sông cũ. Tao muốn nước vẫn vậy. Muốn dòng chảy vẫn vậy. Muốn hai đứa vẫn vậy. Mà nước đã trôi rồi. Buông không phải là quên dòng sông. Buông là đứng trên bờ, nhìn nước chảy, và không nhảy xuống tìm lại giọt nước hôm qua.
Heraclitus said no one steps in the same river twice. Sounds like philosophy. But put it plainly: you go back to the same place, but you're not the same person. She's not the same person either. The shop is still there, the table is still there, but the two people sitting down are different now. I kept going to that shop, ordering black coffee the way she used to drink it, staring at the empty chair, telling myself I didn't miss her. But really I was trying to step into the same river again. I wanted the water to stay the same. Wanted the current to stay the same. Wanted the two of us to stay the same. But the water had already flowed on. Letting go isn't forgetting the river. Letting go is standing on the bank, watching the water flow, and not jumping in to find yesterday's drops.