Tao gặp lại nó sau bốn năm
I Ran Into Him After Four Years
Tao gặp lại nó ở quán cà phê trên Nguyễn Huệ.
Không hẹn. Không ai báo trước. Tao đang ngồi chờ đồ uống thì nghe tiếng gọi tên mình.
Quay lại. Nó đứng đó.
Bốn năm.
Bốn năm trước, tao với nó thuê chung phòng trọ ở Gò Vấp. Phòng mười hai mét vuông, hai cái giường tầng, quạt trần kêu cọt kẹt mỗi đêm. Tao làm marketing cho một công ty nhỏ. Nó chạy grab ban ngày, tối học thiết kế online.
Hồi đó tao với nó giống nhau lắm.
Cùng ăn cơm bụi hai lăm nghìn. Cùng chia tiền điện nước. Cùng ngồi ngoài ban công hút thuốc, nói về tương lai như thể tương lai là cái gì đó chắc chắn sẽ đến, chỉ cần chờ.
Nó hay nói: "Tao chỉ cần một cơ hội."
Tao hay nói: "Tao cũng vậy."
Rồi tao chuyển việc. Lên được công ty lớn hơn. Lương nhỉnh hơn. Tao dọn ra, thuê phòng riêng ở Bình Thạnh. Hai đứa vẫn nhắn tin, nhưng thưa dần. Không ai giận ai. Chỉ là cuộc sống nó kéo mỗi đứa một hướng.
Bốn năm.
Nó đứng trước mặt tao, mặc áo sơ mi trắng, đeo đồng hồ, tóc vuốt gọn. Nó kéo ghế ngồi xuống, cười.
"Mày vẫn uống đen đá hả?"
Tao gật.
Nó gọi một ly latte. Hồi trước nó chỉ uống trà đá.
Nó kể. Sau khi tao dọn đi, nó vẫn ở phòng trọ đó thêm một năm. Vẫn chạy grab. Vẫn học thiết kế. Rồi nó xin được vào một studio nhỏ, lương bảy triệu. Làm được tám tháng thì studio đóng cửa. Nó thất nghiệp hai tháng. Rồi nó tự nhận freelance, làm từ phòng trọ. Khách ít, tiền ít, có tháng không đủ trả trọ.
Nó nói: "Có lúc tao muốn bỏ. Quay về quê. Mẹ tao cũng kêu về hoài."
Nhưng nó không về.
Nó ở lại. Tiếp tục làm. Một khách giới thiệu một khách. Rồi nó được một công ty công nghệ thuê full-time, remote. Lương gấp năm lần hồi ở studio.
Bây giờ nó thuê căn hộ ở quận 2. Một mình. Có ban công nhìn ra sông.
Tao nhìn nó kể mà thấy lạ.
Không phải lạ vì nó thành công. Lạ vì tao không nhận ra nó.
Không phải khuôn mặt. Khuôn mặt vẫn vậy. Vẫn cái sẹo nhỏ trên trán hồi bé bị té xe đạp. Vẫn cười hở răng khểnh.
Nhưng cách nó nói chuyện khác.
Hồi trước nó nói nhanh, nói nhiều, nói như sợ người ta không nghe. Bây giờ nó nói chậm. Nghe tao nói xong rồi mới trả lời. Có câu nó im một lúc rồi mới đáp.
Hồi trước nó hay than. Than trời, than đất, than số phận. Bây giờ nó kể chuyện khó khăn như kể chuyện thời tiết. Không bi kịch. Không tự hào. Chỉ kể.
Tao hỏi: "Mày thay đổi nhiều quá."
Nó cười: "Mày cũng vậy."
Tao giật mình.
Tao? Tao thay đổi gì?
Tao vẫn làm marketing. Vẫn công ty đó. Lương có tăng, nhưng không nhiều. Vẫn thuê phòng ở Bình Thạnh, chỉ đổi từ phòng nhỏ sang phòng lớn hơn một chút. Vẫn uống đen đá. Vẫn hút thuốc.
Tao thấy mình không thay đổi gì cả.
Nhưng nó nhìn tao rồi nói: "Hồi trước mày hay cười lắm. Bây giờ mày ít cười."
Tao không biết nói gì.
Nó nói tiếp: "Hồi trước mày hay nói về mấy cái mày muốn làm. Bây giờ mày chỉ nói về mấy cái mày phải làm."
Tao im.
Nó uống latte. Tao uống đen đá. Hai đứa ngồi im một lúc.
Rồi nó hỏi: "Mày có vui không?"
Tao muốn nói có. Nhưng tao không nói được. Không phải vì tao buồn. Mà vì tao không biết.
Tao không biết mình có vui không.
Từ lúc nào tao không còn tự hỏi câu đó nữa.
Tao đi làm. Tao về nhà. Tao ăn. Tao ngủ. Cuối tuần tao đi cà phê. Thỉnh thoảng tao đi nhậu với mấy đứa đồng nghiệp. Tao sống. Nhưng tao không biết mình có đang sống hay chỉ đang lặp lại.
Nó thay đổi rõ ràng. Từ phòng trọ mười hai mét vuông lên căn hộ quận 2. Từ chạy grab đến designer remote. Từ nói nhanh đến nói chậm.
Còn tao. Tao tưởng mình đứng yên. Nhưng tao cũng thay đổi. Chỉ là tao thay đổi theo hướng tao không nhận ra.
Tao mất đi cái gì đó mà tao không biết tên.
Cái háo hức. Cái tò mò. Cái ngồi ngoài ban công phòng trọ mười hai mét vuông mà thấy tương lai rộng mênh mông.
Bây giờ tao ngồi trong phòng lớn hơn, lương cao hơn, mà thấy mọi thứ chật hơn.
Tao với nó chia tay ở quán cà phê lúc năm giờ chiều. Nó ôm tao. Tao ôm lại. Nó nói: "Rảnh qua chỗ tao chơi." Tao nói: "Ừ."
Tao biết tao sẽ không qua.
Không phải vì tao không muốn. Mà vì mỗi lần nhìn nó, tao thấy cái phiên bản của mình bốn năm trước. Cái thằng hay cười, hay mơ, hay nói về mấy cái muốn làm.
Cái thằng đó đi đâu rồi.
Tao đi bộ về. Đường Nguyễn Huệ chiều thứ bảy đông người. Ai cũng đi. Ai cũng về đâu đó.
Tao cũng đi. Nhưng tao không biết mình đang về đâu.
Tối đó tao nằm nghĩ.
Không phải nghĩ về nó. Nghĩ về tao.
Bốn năm trước, tao với nó giống nhau. Bây giờ, tao với nó khác nhau. Nhưng cái khác lớn nhất không phải tiền bạc, không phải chỗ ở.
Nó biết mình đang đi đâu.
Tao thì không.
Và cái đáng sợ nhất là tao không biết từ lúc nào mình quên mất câu hỏi đó.