Tao giữ cái áo cũ bảy năm rồi không mặc lần nào
I Kept That Old Shirt for Seven Years and Never Wore It Once
Tao có cái áo sơ mi trắng.
Mua hồi năm hai mươi mốt. Đợt đó vừa ra trường, đi phỏng vấn công ty đầu tiên. Tao nhớ tao đứng trước gương, chỉnh cổ áo, nghĩ bụng: đây là bước đầu tiên.
Tao trượt buổi phỏng vấn đó.
Nhưng cái áo thì tao giữ.
Năm sau tao mặc nó đi phỏng vấn chỗ khác. Lần này đậu. Tao làm ở đó hai năm. Rồi nghỉ. Rồi qua chỗ mới. Rồi lại nghỉ.
Mỗi lần chuyển nhà, tao gấp cái áo đó bỏ vô thùng. Không mặc. Nhưng không vứt.
Nó nằm đó. Trong góc tủ. Giữa đống đồ tao không bao giờ đụng tới.
Bạn gái tao hồi đó, con Linh, nó hỏi: mày giữ cái này làm gì? Tao nói: kỷ niệm. Nó cười. Nó nói: kỷ niệm gì, áo ố vàng hết rồi.
Tao biết nó nói đúng. Nhưng tao không vứt.
---
Tao với con Linh chia tay năm tao hai mươi sáu.
Không phải cãi nhau. Không phải ai phản bội ai. Chỉ là hết. Như cái đèn cháy bóng. Không ai làm gì sai, nhưng tối rồi.
Tao giữ ảnh nó trong điện thoại. Không xem. Nhưng không xóa.
Tao giữ tin nhắn cũ. Không đọc lại. Nhưng không xóa.
Tao giữ cái gối nó mua cho tao. Không dùng. Nhưng không vứt.
Tao nghĩ: biết đâu. Biết đâu một ngày nào đó tao cần nhìn lại. Biết đâu một ngày tao nhớ. Biết đâu.
Biết đâu là cái cớ tao dùng để không phải buông cái gì hết.
---
Năm hai mươi tám, tao được thăng chức.
Sếp cũ nghỉ. Tao lên thay. Lương tăng. Trách nhiệm tăng. Tao làm tốt. Mọi người nói tao giỏi.
Nhưng tao biết tao không thích cái này.
Tao thích viết. Hồi đại học tao viết suốt. Blog, truyện ngắn, linh tinh. Không ai đọc, nhưng tao thích.
Lên chức rồi, tao không viết nữa. Không có thời gian. Hoặc tao nói với mình là không có thời gian.
Nhưng tao giữ cái folder cũ trong laptop. Mấy bài viết hồi năm ba đại học. Mấy đoạn văn dở ẹc mà hồi đó tao thấy hay lắm.
Tao không mở ra đọc. Nhưng tao không xóa.
Tao giữ nó như giữ cái áo trắng. Như giữ ảnh con Linh. Như giữ tất cả mọi thứ tao không còn dùng nhưng không chịu buông.
---
Một tối, tao dọn nhà.
Chuyển từ phòng trọ sang căn hộ nhỏ. Tao mở thùng đồ ra. Cái áo trắng nằm đó. Ố vàng. Nhăn nhúm. Mùi ẩm.
Tao cầm lên. Nhìn.
Tao nhớ buổi phỏng vấn đầu tiên. Nhớ cái cảm giác đứng trước gương. Nhớ cái mình hai mươi mốt tuổi, tin rằng mọi thứ sắp bắt đầu.
Rồi tao nhìn xuống. Cái áo trong tay. Ố. Cũ. Không vừa nữa vì tao lên ký.
Tao không mặc được nó. Tao không cần nó. Nhưng bảy năm tao cứ mang theo.
Tao ngồi đó. Trên sàn nhà. Giữa đống thùng carton.
Tao nghĩ: tao giữ cái áo này, hay tao giữ cái mình của bảy năm trước?
Tao giữ ảnh con Linh, hay tao giữ cái hy vọng rằng mình không phải người bị bỏ lại?
Tao giữ folder bài viết cũ, hay tao giữ cái phiên bản mình còn dám mơ?
---
Tao không vứt cái áo tối đó.
Tao biết mày nghĩ tao sẽ vứt. Kiểu cao trào. Kiểu giác ngộ. Kiểu buông bỏ rồi nhẹ nhõm.
Không.
Tao gấp lại. Bỏ vô thùng. Dán băng keo.
Nhưng có cái gì đó khác.
Tao nhìn cái thùng. Tao biết nó ở đó. Tao biết tao đang giữ. Và lần đầu tiên, tao thừa nhận: tao giữ không phải vì cần, mà vì sợ.
Sợ buông ra thì mất luôn. Sợ không còn gì để chứng minh mình đã từng sống qua những ngày đó. Sợ nếu vứt hết thì tao là ai.
---
Ba tháng sau, tao mở thùng.
Lấy cái áo ra. Bỏ vô bọc rác.
Không có nhạc nền. Không có nước mắt. Không có khoảnh khắc thiêng liêng gì hết.
Tao chỉ bỏ vô bọc rác. Mang xuống. Để ở góc hẻm.
Rồi tao lên nhà. Ngồi uống nước.
Không nhẹ nhõm. Không nặng nề. Chỉ là xong.
Tuần sau tao xóa ảnh con Linh. Không phải vì hết thương. Chỉ vì tao hiểu: giữ ảnh không giữ được người. Giữ kỷ niệm không giữ được thời gian.
Tao không xóa folder bài viết. Cái đó tao giữ. Nhưng tao mở ra đọc. Lần đầu tiên sau mấy năm.
Dở thật. Nhưng tao cười.
Rồi tao mở file mới. Viết.
---
Tao không biết buông bỏ là gì.
Tao chỉ biết có những thứ mình ôm lâu quá, tay mỏi mà không hay.
Đến lúc nhìn xuống, thấy tay mình đang nắm, mới hỏi: cái này có cần không?
Câu trả lời, nhiều khi, không phải có hay không.
Mà là: mình có dám mở tay ra không.