Tao giữ cái áo khoác của người cũ bốn năm
I Kept My Ex's Jacket for Four Years
Nó là cái áo khoác jean. Size L. Rộng hơn người tao hai số.
Người cũ để lại hôm dọn đồ ra khỏi phòng trọ. Hôm đó trời nắng. Nó không mặc áo khoác. Tao thấy cái áo treo trên móc sau cửa, định gọi lại.
Rồi không gọi.
Bốn năm.
Tao giữ cái áo đó bốn năm.
---
Năm đầu, tao treo nó ở tủ. Ngay chỗ cũ. Sau móc cửa phòng.
Mỗi sáng đi làm, tao thấy nó. Không nghĩ gì. Hoặc nghĩ mà không thừa nhận.
Thỉnh thoảng tao mặc thử. Rộng thùng thình. Tay áo dài quá cổ tay. Tao đứng trước gương, thấy mình nhỏ xíu trong cái áo của người khác.
Rồi cởi ra. Treo lại.
Không ai biết tao giữ cái áo đó. Bạn bè hỏi "mày ổn chưa" thì tao nói ổn rồi. Mà cũng ổn thật. Tao đi làm bình thường. Ăn cơm bình thường. Cuối tuần đi cà phê bình thường.
Chỉ là cái áo vẫn ở đó.
---
Năm thứ hai, tao chuyển phòng trọ.
Đóng thùng đồ, tao cầm cái áo lên. Đắn đo. Gấp lại. Bỏ vào thùng.
Phòng mới nhỏ hơn. Tủ quần áo chỉ có một ngăn. Tao nhét cái áo xuống đáy.
Không treo nữa. Nhưng vẫn giữ.
Tao tự hỏi mình giữ vì cái gì. Không phải vì còn yêu. Tao biết mình không còn yêu. Gặp nó ngoài đường chắc cũng chỉ gật đầu rồi đi.
Nhưng bỏ cái áo đi thì tao không làm được.
Nó như cái gì đó. Tao không gọi tên được. Không phải tình cảm. Không phải kỷ niệm. Mà là cái cảm giác rằng nếu tao bỏ nó đi, thì cái giai đoạn đó của đời tao sẽ biến mất hoàn toàn. Như chưa từng có.
Tao sợ cái đó.
Sợ mình quên.
Sợ mình quên rồi thì mấy năm đó tao sống vì cái gì.
---
Năm thứ ba, tao quen người mới.
Con bé tốt. Hiền. Hay cười. Không hỏi nhiều về quá khứ.
Một hôm nó dọn tủ giúp tao. Lôi cái áo khoác jean ra.
"Áo ai đây? Rộng quá mà."
Tao nói áo cũ. Của thằng bạn. Quên trả.
Nó gấp lại, để lên kệ.
Tao nhìn cái áo trên kệ. Thấy nó lạc lõng. Không thuộc về phòng này. Không thuộc về cuộc sống này.
Nhưng tao vẫn không bỏ.
---
Năm thứ tư.
Tao với con bé chia tay.
Không phải vì cái áo. Vì nhiều thứ khác. Nhưng có một lần nó nói một câu mà tao nhớ hoài.
"Mày lúc nào cũng giữ mọi thứ. Giữ hoài. Không buông được cái gì hết."
Nó không nói về cái áo. Nó nói về tao.
Về cách tao giận mà không nói. Buồn mà không kể. Nhớ mà không thừa nhận. Giữ mà không biết để làm gì.
Tao ngồi một mình trong phòng trọ sau hôm đó. Nhìn quanh. Phòng nhỏ. Đồ đạc ít. Nhưng cái gì cũng nặng.
Tao mở tủ. Lấy cái áo khoác jean ra.
Ngửi. Không còn mùi gì. Bốn năm rồi. Mùi người ta bay hết từ lâu. Cái tao giữ chỉ là vải. Chỉ là sợi chỉ với khuy đồng.
Tao ngồi ôm cái áo. Lâu lắm.
Rồi tao gấp lại. Bỏ vào túi ni lông. Mang xuống thùng đồ cũ ở tầng một chung cư.
Đi lên lại phòng. Mở tủ.
Cái tủ trống hơn một chỗ.
Tao đứng nhìn cái chỗ trống đó. Không thấy nhẹ. Không thấy buồn. Chỉ thấy trống.
---
Mấy ngày sau tao đi ngang thùng đồ cũ. Cái áo không còn.
Ai đó lấy rồi. Có thể một ông xe ôm. Có thể một thằng sinh viên. Có thể nó đang mặc cái áo đó đi làm, đi học, đi chơi.
Cái áo tiếp tục sống. Ở trên người khác. Trong câu chuyện khác.
Còn tao thì đứng đó. Tay không.
Mà lạ. Tay không mà nhẹ hơn hồi cầm đồ.
---
Tao không biết buông là gì.
Tao chỉ biết có những thứ mình giữ không phải vì cần. Mà vì sợ.
Sợ rằng bỏ đi thì mình mất một phần. Sợ rằng quên đi thì mấy năm đó vô nghĩa. Sợ rằng buông tay ra thì sẽ không còn gì để nắm.
Nhưng bốn năm ôm cái áo, tao không giữ được gì. Không giữ được người. Không giữ được mùi. Không giữ được cả cảm giác.
Cái tao giữ chỉ là thói quen giữ.
Và cái thói quen đó, nó nặng hơn cái áo nhiều.