Tao giữ cái hộp giày cũ suốt sáu năm
I Kept That Old Shoebox for Six Years
Tao có cái hộp giày.
Hộp Nike, màu cam, góc đã bẹp. Nó nằm trên nóc tủ quần áo từ năm tao hai mươi ba.
Bên trong không có giày. Có mấy tấm ảnh in. Một cái vòng tay bện chỉ. Hai tờ vé xem phim. Một mẩu giấy ghi "Em nhớ anh" bằng bút bi xanh, nét chữ nghiêng nghiêng.
Của con Hà.
Tao với nó yêu nhau ba năm. Từ hồi đại học năm hai đến lúc tao ra trường đi làm được nửa năm. Chia tay không ồn ào. Không cãi nhau. Không ai phản bội ai. Chỉ là nó đi Đà Nẵng làm, tao ở Sài Gòn. Xa dần. Nhạt dần. Rồi một buổi tối nó gọi, nói "Mình dừng đi anh." Tao nói "Ừ." Cúp máy.
Vậy thôi.
Nhưng cái hộp thì tao giữ.
---
Năm đầu, tao mở ra coi hoài. Tháng một lần. Rồi hai lần. Có đêm uống bia xong, tao lôi ra, ngồi trên sàn nhà trọ, cầm cái vòng tay lên ngửi. Không còn mùi gì. Nhưng tao cứ ngửi.
Tao không nhớ nó lắm. Tao nhớ cái cảm giác. Cảm giác có người cần mình. Cảm giác tối về có tin nhắn chờ. Cảm giác đi ngang quán trà sữa mà nghĩ "Để mua cho nó một ly."
Cảm giác đó, tao bỏ vào hộp, đậy nắp lại, cất lên nóc tủ.
Tao tưởng giữ hộp là giữ được cảm giác.
---
Năm thứ hai, tao quen đứa khác. Tên Trang. Nó vui, hay cười, thích chụp ảnh ăn uống đăng story. Khác con Hà hoàn toàn. Tao thích nó thiệt. Nhưng mỗi lần Trang ngủ lại, sáng dậy, tao nhìn lên nóc tủ.
Cái hộp vẫn ở đó.
Tao không mở. Nhưng tao biết nó ở đó. Và cái biết đó, nó chiếm chỗ.
Trang hỏi: "Hộp gì vậy?" Tao nói: "Đồ cũ." Nó không hỏi thêm.
Nhưng tao thấy mình nói dối. Không phải dối Trang. Dối tao.
Đồ cũ thì vứt đi. Mà tao không vứt. Vậy nó không phải đồ cũ. Nó là đồ tao không dám gọi tên.
---
Năm thứ ba, tao với Trang chia tay. Lý do cũng bình thường. Nó nói tao "ở đây mà không ở đây." Tao không hiểu lúc đó. Sau này mới hiểu.
Tao ở đây, nhưng một phần của tao vẫn ngồi trên sàn nhà trọ cũ, cầm cái vòng tay bện chỉ.
Tao giữ cái hộp, tưởng là giữ kỷ niệm. Nhưng thật ra tao giữ cái neo. Cái neo giữ tao ở một chỗ mà tao không thể quay lại, nhưng cũng không chịu rời đi.
---
Năm thứ tư, thứ năm, tao không mở hộp nữa. Nhưng mỗi lần dọn nhà, tao lại bê nó theo. Từ phòng trọ quận 7 qua Bình Thạnh. Từ Bình Thạnh qua Tân Bình. Cái hộp nhẹ hều. Mấy tấm ảnh, cái vòng, hai tờ vé. Nhẹ lắm.
Mà sao tao thấy nặng.
Mỗi lần bê nó lên xe, tao đều tự hỏi: "Bỏ chưa?" Rồi tao tự trả lời: "Để đó đi. Có mất chỗ đâu."
Đúng. Nó không mất chỗ trên nóc tủ. Nó mất chỗ trong đầu tao.
---
Năm thứ sáu. Tao hai mươi chín.
Tao dọn nhà lần nữa. Lần này thuê căn studio nhỏ ở quận 3. Đồ đạc ít đi. Tao bắt đầu bỏ bớt. Quần áo cũ cho đi. Sách không đọc bán ký lô. Giày rách vứt.
Đến cái hộp.
Tao ngồi xuống sàn. Mở nắp.
Ảnh con Hà cười. Nó đẹp thiệt. Nhưng tao nhìn mà không thấy đau nữa. Cái vòng tay bện chỉ đã phai màu, sợi chỉ sờn. Vé xem phim in nhiệt, chữ đã mờ gần hết. Mẩu giấy "Em nhớ anh" vẫn còn, nhưng nếp gấp đã rách ở giữa.
Tao ngồi đó lâu lắm.
Không buồn. Không vui. Chỉ thấy mệt. Mệt kiểu giữ một thứ quá lâu mà không biết vì sao mình giữ.
---
Tao không vứt cái hộp vào thùng rác. Tao thấy vậy kỳ.
Tao mang nó xuống dưới, để cạnh thùng rác chung cư. Ai lượm thì lượm. Ai vứt thì vứt.
Đi lên cầu thang, tao không ngoái lại.
Buổi tối hôm đó, tao nằm trong căn studio trống. Nóc tủ không có gì. Trần nhà trắng. Quạt quay.
Tao chờ cảm giác hụt. Chờ tiếc. Chờ muốn chạy xuống lượm lại.
Không có.
Chỉ có im lặng. Và lần đầu tiên trong sáu năm, cái im lặng đó không nặng.
---
Tao không biết con Hà bây giờ ra sao. Có chồng chưa. Có vui không. Tao không tìm. Không stalk. Không gì cả.
Tao chỉ biết tối đó, tao ngủ ngon.
Ngon kiểu nằm xuống là ngủ. Không mơ. Không nghĩ. Không cầm cái gì trong tay mà sợ buông ra.
Sáng hôm sau tao dậy, pha cà phê, nhìn ra cửa sổ.
Trời Sài Gòn nắng.
Vậy thôi.