Tao giữ chặt đến lúc tay rớm máu mới chịu mở ra
I Held On Until My Hands Bled Before I Let Go
Tao có thói quen giữ.
Giữ tin nhắn cũ. Giữ ảnh cũ. Giữ cả những cái áo đã chật từ năm ngoái vì "biết đâu gầy lại". Tao giữ mọi thứ. Như thể buông ra là mất, mà mất là chết.
Hồi hai mươi ba tuổi, tao yêu một đứa.
Nó nói thẳng. Nó nói tao không phải người nó muốn đi tiếp. Không vòng vo. Không ai thứ ba. Chỉ là hết.
Tao không chịu.
Tao nhắn. Tao gọi. Tao viết thư dài ba trang giấy A4 rồi gửi qua email vì sợ gửi tay thì nó không đọc. Tao phân tích mối quan hệ như đang làm báo cáo cuối kỳ. Đây là lỗi, đây là giải pháp, đây là kế hoạch cải thiện. Tao nghĩ nếu tao cố đủ, nếu tao chứng minh đủ, nó sẽ quay lại.
Nó không quay lại.
Tao mất sáu tháng. Sáu tháng nằm nghĩ. Sáu tháng mở điện thoại lên xem nó có online không. Sáu tháng coi story nó mà không dám bấm like. Tao gầy đi bốn ký. Bạn tao tưởng tao bị bệnh.
Tao không bị bệnh. Tao chỉ không chịu buông.
---
Hai mươi sáu tuổi, tao đi làm ở một công ty nhỏ.
Sếp tao là người tốt. Nhưng công ty không tốt. Lương trễ hai tháng. Rồi ba tháng. Rồi sếp bảo "tháng sau sẽ có". Tao tin. Vì sếp tốt mà. Vì mình đã gắn bó hai năm rồi. Vì đi thì uổng.
Tao ở lại.
Lương trễ thêm. Tao mượn tiền bạn đóng trọ. Tao ăn cơm bụi mười lăm ngàn. Tao nói với mọi người là "tao thích công việc này, tiền không quan trọng". Nhưng tối về tao nằm đếm tiền trong ví rồi tính xem đủ sống mấy ngày.
Mẹ tao gọi hỏi sao không gửi tiền về. Tao nói tháng này kẹt. Tháng sau cũng kẹt. Tháng sau nữa cũng kẹt.
Tao biết phải đi. Nhưng tao không đi. Vì đi là thừa nhận hai năm đó vô nghĩa. Đi là thừa nhận mình đã sai khi ở lại.
Tao giữ. Giữ đến lúc tài khoản về không.
---
Hai mươi tám tuổi, tao có một nhóm bạn.
Bốn đứa. Chơi từ hồi đại học. Tao nghĩ đó là bạn cả đời.
Rồi từ từ nó thay đổi. Một đứa lấy vợ, ít đi nhậu. Một đứa đi nước ngoài. Một đứa bận con nhỏ. Còn lại tao với một đứa nữa.
Đứa còn lại đó, tao rủ đi cà phê, nó bảo bận. Rủ lần hai, bận. Lần ba, nó không trả lời.
Tao vẫn giữ group chat. Tao vẫn gửi meme vào đó. Không ai reply. Thỉnh thoảng có đứa thả like rồi thôi.
Tao nhìn cái group chat đó mỗi ngày. Như nhìn một căn phòng trống mà không chịu đóng cửa.
Mẹ tao nói: "Con giữ chi mấy cái đó. Người ta đi rồi thì để người ta đi."
Tao gật. Nhưng tao không xóa group. Tao không unfollow ai. Tao không làm gì hết.
Vì buông ra thì phải thừa nhận: nó đã hết rồi.
---
Ba mươi tuổi.
Tao ngồi trong phòng trọ. Một mình. Nhìn quanh.
Trên kệ có ba thùng đồ. Đồ từ mối tình cũ. Đồ từ công ty cũ. Quà từ nhóm bạn cũ. Tao giữ hết. Ba năm nay tao giữ hết.
Tao mở thùng đầu tiên. Mấy tấm ảnh in. Một cái áo nó để quên. Một lá thư tao viết mà chưa bao giờ gửi.
Tao nhìn. Không đau. Không nhớ. Chỉ thấy lạ. Như nhìn đồ của người khác.
Tao mở thùng thứ hai. Mấy cái bằng khen từ công ty cũ. Một cái cốc có logo công ty. Một cuốn sổ ghi chép dự án.
Tao đọc lại mấy trang ghi chép. Chữ tao viết mà tao không nhận ra. Như một đứa khác viết.
Tao mở thùng thứ ba. Mấy món quà sinh nhật. Một cái ốp điện thoại bọn nó tặng. Một tấm hình bốn đứa chụp ở Đà Lạt.
Tao nhìn tấm hình. Bốn đứa cười. Tao trong hình cũng cười.
Tao đặt hết xuống.
Rồi tao lấy bao rác.
Tao không quăng hết. Tao giữ lại tấm hình Đà Lạt. Giữ lại lá thư chưa gửi. Còn lại, tao cho vào bao.
Tay tao run. Không phải vì tiếc. Mà vì lần đầu tiên tao làm cái việc này. Lần đầu tiên tao mở tay ra.
Tao mang bao rác xuống. Bỏ vào thùng. Đi lên.
Phòng trống hơn. Kệ trống hơn.
Tao ngồi xuống giường. Nhìn cái kệ trống.
Không thấy nhẹ. Không thấy nặng. Chỉ thấy khác.
---
Tao không biết buông là gì.
Tao chỉ biết giữ mãi thì mỏi. Mỏi thật sự. Mỏi đến lúc tay không nắm nổi nữa.
Và khi tay mở ra, không phải vì tao dũng cảm. Không phải vì tao giác ngộ.
Chỉ vì tao mỏi quá rồi.