Tao giữ mối quan hệ như giữ nước trong tay
I Held Relationships Like Water in My Hands
Tao có thói quen không xoá tin nhắn.
Không phải vì tao lãng mạn. Tao chỉ sợ mất. Sợ một ngày nào đó muốn đọc lại mà không còn.
Đoạn chat với con bạn thân hồi cấp ba. Mấy tin nhắn khuya với đứa tao từng thích. Cả những đoạn cãi nhau với người yêu cũ. Tao giữ hết.
Điện thoại đầy bộ nhớ. Tao mua thẻ nhớ. Rồi thẻ nhớ cũng đầy. Tao backup lên cloud. Cloud cũng gần hết dung lượng.
Tao hai mươi bảy tuổi, mang theo mình cả ngàn cuộc hội thoại với những người đã không còn nói chuyện với tao nữa.
---
Đứa bạn thân hồi cấp ba tên Hạnh.
Hồi đó tao với nó đi đâu cũng có nhau. Ăn chung, học chung, nói xấu đứa khác chung. Tao nghĩ tình bạn kiểu đó là mãi mãi.
Lên đại học, nó đi Sài Gòn, tao ở Đà Nẵng. Đầu tiên thì gọi mỗi tuần. Rồi mỗi tháng. Rồi chỉ còn chúc sinh nhật.
Năm ngoái tao thấy nó đăng ảnh đám cưới. Tao không được mời. Không giận. Chỉ thấy lạ. Như nhìn người quen mà không nhớ tên.
Nhưng tao vẫn giữ đoạn chat. Mấy ngàn tin nhắn. Từ hồi còn dùng Yahoo.
Thỉnh thoảng tao mở ra đọc. Đọc xong không thấy vui, cũng không thấy buồn. Chỉ thấy mệt. Như cầm một thứ nặng mà không biết đặt xuống đâu.
---
Người yêu cũ tên Khôi.
Ba năm. Không phải ba năm dữ dội gì. Chỉ là ba năm bình thường. Đi ăn, cãi nhau, làm hoà, rồi lại cãi.
Khôi chia tay tao bằng một cuộc gọi mười bảy phút. Tao nhớ con số đó vì tao nhìn đồng hồ suốt cuộc gọi. Không phải vì tao bình tĩnh. Mà vì tao không biết phải nhìn đâu.
Sau đó tao khóc được ba ngày. Rồi thôi.
Nhưng tao không xoá chat. Không xoá ảnh. Không xoá số điện thoại.
Bạn tao bảo xoá đi cho nhẹ. Tao nói ừ. Rồi không xoá.
Tao tự hỏi tao giữ để làm gì. Không phải vì còn yêu. Tao biết chắc là không còn. Nhưng xoá đi thì ba năm đó thành cái gì? Như nó chưa từng xảy ra.
Tao sợ cái cảm giác đó. Sợ hơn cả việc nhớ.
---
Rồi có chuyện với mẹ.
Mẹ tao không phải người xấu. Nhưng mẹ tao là kiểu người hay nói những câu đau mà không biết mình đang nói câu đau.
"Sao mày không giống con nhà người ta." "Mày học hành kiểu gì mà lương có nhiêu đó." "Mày ế là tại mày khó quá."
Mỗi câu một nhát. Nhỏ thôi. Nhưng nhiều năm thì thành sẹo.
Tao giữ những câu đó trong đầu. Không ghi ra giấy, không lưu trong điện thoại. Nhưng giữ chặt hơn bất kỳ đoạn chat nào.
Mỗi lần mẹ gọi, tao nghe, tao lịch sự, tao trả lời đúng mực. Nhưng trong đầu tao đang lật lại từng câu cũ. Từng lần bị so sánh. Từng lần bị phủ nhận.
Tao giữ để làm bằng chứng. Bằng chứng rằng tao có lý do để giận. Rằng tao không phải đứa bất hiếu vô cớ.
Nhưng giữ bao lâu rồi? Mười năm? Mười lăm năm?
Mẹ tao bây giờ tóc bạc nhiều rồi. Bà vẫn nói những câu đó. Nhưng giọng bà nhỏ hơn hồi trước. Chậm hơn.
Tao nhìn bà mà thấy mình đang cầm một cái cân. Một bên là mấy chục năm bị tổn thương. Một bên là bà già đang ngồi ăn cơm một mình.
Cái cân không nghiêng bên nào.
---
Tháng trước điện thoại tao hỏng.
Thợ bảo ổ cứng chết. Không cứu được data. Mấy ngàn tin nhắn, mấy trăm tấm ảnh, mấy chục đoạn ghi âm. Mất hết.
Tao ngồi trong tiệm sửa điện thoại, nhìn thằng thợ lắc đầu, mà tao thấy nhẹ.
Nhẹ thiệt. Không phải nhẹ kiểu vui. Mà nhẹ kiểu bỏ cái ba lô xuống sau khi leo núi cả ngày.
Tao không chọn buông. Cái điện thoại hỏng chọn giùm tao.
Nhưng sau khi nó hỏng, tao mới thấy: tao đã mang bao nhiêu thứ không phải của mình nữa.
Đoạn chat với Hạnh. Hạnh bây giờ là người khác. Tao cũng là người khác. Đoạn chat đó là của hai đứa con gái mười sáu tuổi. Hai đứa đó không còn tồn tại.
Ảnh với Khôi. Ba năm đó có thật. Không cần tấm ảnh nào chứng minh.
Mấy câu nói của mẹ. Mẹ tao nói vì mẹ tao chỉ biết cách đó. Không phải vì bà muốn tao đau.
Tao giữ tất cả những thứ đó vì tao sợ. Sợ rằng nếu buông ra thì tao sẽ không còn biết mình là ai. Như thể bản dạng tao được xây bằng những vết thương, những mối quan hệ cũ, những đoạn hội thoại đã chết.
---
Tao không mua thẻ nhớ mới.
Điện thoại mới, bộ nhớ trống. Tao không backup gì cả.
Mẹ gọi, tao nghe. Bà nói mấy câu quen thuộc. Tao không lật lại gì trong đầu. Chỉ nghe.
"Mày ăn cơm chưa?" "Dạ rồi."
Có bữa chỉ cần vậy thôi.
Tao không biết đây có phải là buông không. Tao chỉ biết tay tao nhẹ hơn.