Tao giữ số điện thoại cũ của nó suốt ba năm
I Kept Her Old Number for Three Years
Nó đổi số từ tháng Ba năm ngoái kia.
Không phải tao không biết. Nó nói rõ ràng, nhắn tin trong nhóm bạn chung: "Tao đổi số rồi nha, ai cần thì lưu số mới."
Mọi người lưu. Tao cũng lưu.
Nhưng tao không xóa số cũ.
Số cũ nằm trong danh bạ, ngay dưới cái tên nó. Tao đặt thêm chữ "cũ" trong ngoặc. Như thể cái ngoặc đó giúp tao phân biệt được điều gì.
Điều tao thực sự giữ không phải là mười một chữ số.
Là cái đêm nó gọi lúc một giờ sáng, khóc mà không nói gì. Tao cũng không nói gì. Hai đứa nghe tiếng thở của nhau qua điện thoại. Mười bảy phút. Tao nhớ vì tao nhìn đồng hồ.
Là cái tin nhắn nó gửi lúc tao đang họp: "Ê, trời mưa, mày có mang áo khoác không?" Tao đọc xong mà cười một mình giữa phòng họp. Thằng sếp tưởng tao cười nó.
Là cái lần tao gọi nhầm lúc say. Nó bắt máy, nghe tao nói lảm nhảm, rồi nói: "Uống nước đi. Ngủ đi. Mai tao gọi lại." Mai nó gọi lại thật.
Số cũ là cái cổng dẫn về tất cả những thứ đó.
Tao hai mươi tám tuổi. Chia tay được ba năm. Ba năm mà tao vẫn giữ một cái số không còn ai nghe.
Thỉnh thoảng, lúc nửa đêm, tao mở danh bạ lên, kéo xuống chỗ tên nó. Không gọi. Không nhắn. Chỉ nhìn. Như kiểu nhìn thấy cái tên là đủ. Là còn giữ được gì đó.
Tao kể cho thằng Dũng nghe. Nó cười.
"Mày điên à? Xóa đi. Số đó giờ chắc của ông bán bảo hiểm nào rồi."
Tao biết. Tao biết có khi bấm gọi, đầu kia là giọng đàn ông lạ hoắc, hỏi tao có muốn mua gói bảo hiểm nhân thọ không.
Nhưng tao không gọi. Vì tao không muốn biết.
Tao muốn cái số đó mãi là của nó. Trong danh bạ của tao. Trong cái thế giới nhỏ xíu mà tao tự dựng lên.
Thằng Dũng nói tiếp: "Mày không giữ nó đâu. Mày giữ cái ảo tưởng là mày với nó vẫn còn gì đó."
Tao muốn cãi. Nhưng không cãi được.
Vì nó đúng.
Tao không giữ số điện thoại. Tao giữ cái cảm giác là mình từng quan trọng với ai đó. Là từng có một người, lúc một giờ sáng, không gọi cho ai khác mà gọi cho tao.
Xóa số đi nghĩa là thừa nhận chuyện đó đã xong thật rồi. Không phải "tạm dừng". Không phải "biết đâu". Mà là xong.
Tao sợ cái "xong" đó.
Sợ hơn cả việc nó đi lấy chồng. Sợ hơn cả việc nó hạnh phúc với người khác. Vì mấy chuyện đó tao có thể giả vờ không thấy. Nhưng xóa số là hành động của tao. Là tao tự tay cắt.
Rồi một hôm, tao đang dọn điện thoại. Xóa mấy app không dùng, dọn ảnh cũ. Tay kéo danh bạ, thấy tên nó.
Tao dừng lại.
Nhìn cái tên. Nhìn chữ "cũ" trong ngoặc.
Rồi tao nghĩ: ba năm rồi. Ba năm tao giữ mười một chữ số mà đầu kia không còn là nó. Ba năm tao giữ một cánh cửa mà phía sau không còn gì.
Tao bấm xóa.
Không có nhạc buồn. Không có mưa rơi ngoài cửa sổ. Điện thoại hỏi "Bạn có chắc muốn xóa liên hệ này?" Tao bấm "Có".
Xong.
Mười một chữ số biến mất. Danh bạ tự sắp xếp lại. Khoảng trống nơi tên nó từng nằm được lấp đầy bởi tên người khác, tự động, không cần hỏi tao.
Tao ngồi đó. Không khóc. Không nhẹ nhõm. Không giác ngộ.
Chỉ thấy trống.
Cái trống không phải vì mất nó. Mà vì tao vừa thừa nhận là tao đã mất nó từ lâu rồi. Cái xóa số chỉ là thủ tục cuối cùng.
Tối đó tao nằm xuống. Không mở danh bạ. Lần đầu tiên sau ba năm.
Tao không biết đó là buông hay là mệt quá nên thả.
Có khi hai cái đó giống nhau.
Sáng hôm sau tao dậy, đi làm, pha cà phê, họp. Bình thường. Không có gì thay đổi. Thế giới không quan tâm tao xóa số ai.
Nhưng tay tao, lúc rảnh, không còn tự động kéo danh bạ xuống nữa.
Cái thói quen đó chết trước cả cảm xúc.
Một tuần sau, thằng Dũng hỏi: "Mày xóa chưa?"
Tao nói: "Rồi."
Nó gật. Không hỏi thêm.
Có những thứ mình giữ, tưởng là giữ người ta. Nhưng thực ra là giữ mình lại. Giữ mình ở một chỗ đã qua, vì chỗ đó quen. Vì bước tới thì không biết có gì.
Tao không biết phía trước có gì.
Nhưng phía sau, tao biết, không còn ai nghe máy.