Tao gọi cho bà già lúc nửa đêm rồi không nói gì
I Called My Mother at Midnight and Said Nothing
Tao hai mươi tám tuổi. Ở trọ một mình ở quận 7. Phòng hai mươi mét vuông, có cái quạt trần kêu cọt kẹt mỗi đêm.
Tao không ghét nhà. Tao chỉ không muốn về.
Hồi mười tám tuổi tao đi Sài Gòn, ba tao chở ra bến xe bằng cái Wave cũ. Ổng không nói gì. Đến nơi, ổng đưa tao cái bọc ni lông đựng mấy hộp cơm mẹ nấu. Rồi ổng về.
Không ôm. Không dặn dò. Không khóc. Tao cũng không quay lại nhìn.
Mười năm.
Mười năm tao sống ở thành phố này. Tao học xong, đi làm, đổi ba công ty, thuê bốn phòng trọ. Mỗi lần về quê là Tết. Mỗi lần về là ngồi ăn cơm, coi tivi, rồi đi.
Không cãi nhau. Không giận. Không gì cả. Chỉ là không có gì để nói.
Ba tao là thợ hồ. Cả đời ổng xây nhà cho người ta. Nhà mình thì vẫn cái mái tôn cũ, mưa dột góc bếp. Tao từng hỏi sao không sửa. Ổng nói để dành tiền cho mày đi học.
Tao nghe xong không biết nói gì. Nên tao không nói.
Lớn lên, tao phát hiện ra một thứ. Nhà tao không ai biết nói chuyện với nhau. Không phải ghét. Không phải lạnh. Chỉ là không biết.
Ba tao thương tao bằng cách đi làm từ năm giờ sáng. Mẹ tao thương tao bằng cách nấu cơm rồi để trên bàn. Tao thương ba mẹ bằng cách gửi tiền về mỗi tháng.
Không ai nói câu "thương". Bao giờ cũng vậy.
Đợt rồi tao stress nặng. Dự án công ty bể. Sếp chửi. Tao ngồi trong phòng trọ, mở tủ lạnh ra, trống không. Hai giờ sáng.
Tao lấy điện thoại, lướt danh bạ. Tao có ba trăm số. Bạn đại học, đồng nghiệp, người quen. Tao không muốn gọi ai.
Rồi tao thấy số mẹ.
Tao bấm gọi.
Chuông reo bốn lần. Mẹ tao bắt máy. Giọng ngái ngủ.
"Alo? Con hả? Sao giờ này gọi? Có chuyện gì không?"
Tao im.
Tao không biết nói gì. Tao gọi mà không biết mình muốn nói gì. Tao chỉ muốn nghe giọng bà.
"Con ơi? Alo?"
"Dạ. Con gọi nhầm. Mẹ ngủ đi."
Tao cúp máy.
Nằm xuống. Trần nhà quay. Cái quạt kêu cọt kẹt.
Tao nghĩ về cái bữa cơm cuối cùng ở nhà trước khi đi. Mẹ nấu canh chua cá lóc. Ba ngồi uống trà. Em gái tao làm bài tập trên bàn ăn. Tivi mở kênh thời sự.
Không ai nói gì nhiều. Mẹ gắp cá bỏ vào chén tao. Ba rót trà rồi nhìn ra sân. Em gái hỏi tao một bài toán.
Bữa cơm bình thường nhất trên đời.
Mà bây giờ tao nằm đây, hai giờ sáng, trong cái phòng trọ hai mươi mét vuông, tao nhớ nó đến mức muốn khóc.
Tao không nhớ Sài Gòn lúc mới đến. Không nhớ ngày nhận lương đầu tiên. Không nhớ lần đầu thuê được phòng riêng.
Tao nhớ mùi canh chua. Tao nhớ tiếng ba rót trà. Tao nhớ em gái hỏi bài.
Mấy thứ nhỏ nhất. Mấy thứ hồi đó tao tưởng là bình thường.
Sáng hôm sau mẹ tao nhắn tin: "Con có sao không? Mẹ lo quá. Nhớ ăn uống đàng hoàng nghe con."
Tao đọc. Không trả lời.
Không phải vì không thương. Mà vì tao không biết cách.
Tao giống ba tao. Ổng không biết nói thương nên ổng đi làm từ năm giờ sáng. Tao không biết nói thương nên tao gửi tiền về.
Mấy đứa bạn tao hay nói: "Gia đình là số một." "Phải trân trọng ba mẹ." "Cha mẹ không sống mãi đâu."
Tao biết. Tao biết hết.
Nhưng biết với làm được là hai chuyện khác nhau.
Tao biết nên gọi điện nhiều hơn. Tao biết nên về thăm nhiều hơn. Tao biết nên nói "con thương ba mẹ" ít nhất một lần trong đời.
Nhưng mỗi lần tao cầm điện thoại lên, tao lại không biết bắt đầu từ đâu.
Cái khoảng cách đó, nó không phải vì xa. Sài Gòn về quê tao có sáu tiếng xe.
Nó xa vì tao không biết đường nào để đi về.
Không phải đường đi. Mà là đường nói.
Tuần trước tao về quê. Không phải Tết. Không phải giỗ. Tao xin nghỉ phép hai ngày rồi bắt xe về.
Ba tao thấy tao về, hỏi: "Mày về có chuyện gì không?"
"Dạ không. Con về chơi."
Ổng nhìn tao. Gật đầu. Rồi đi pha trà.
Mẹ tao chạy ra: "Trời ơi sao không nói trước? Để mẹ đi chợ nấu cơm."
Tao ngồi ở cái bàn cũ. Cái bàn hồi nhỏ tao hay ngồi làm bài. Mặt bàn có vết mực tao đổ hồi lớp năm. Vẫn còn.
Ba tao ngồi đối diện. Uống trà. Không nói gì.
Tao cũng uống trà. Cũng không nói gì.
Nhưng lần này tao không thấy khó chịu nữa.
Tao hiểu rồi. Ổng không cần tao nói. Tao cũng không cần ổng nói.
Tao chỉ cần ngồi đây. Ổng chỉ cần thấy tao ngồi đây.
Vậy là đủ.
Mẹ tao nấu canh chua cá lóc. Giống y như bữa đó. Mười năm rồi, vẫn vị đó.
Tao ăn hai chén cơm. Ba tao nhìn tao ăn rồi cười. Nụ cười nhỏ. Không nói gì.
Đêm đó tao nằm ở cái giường cũ. Mùi chiếu quen. Tiếng dế ngoài vườn. Tiếng ba tao ho khan trong phòng bên.
Tao nằm nghe tiếng ho đó. Rồi tao khóc.
Không phải vì buồn. Không phải vì vui. Tao không biết vì gì.
Có thể vì tao đã đi xa quá lâu. Có thể vì tiếng ho đó, một ngày sẽ không còn. Có thể vì tao mất mười năm mới hiểu rằng về nhà không cần lý do.
Sáng hôm sau tao đi sớm. Ba tao dậy từ năm giờ, chở tao ra bến xe bằng cái Wave cũ. Vẫn cái Wave đó.
Đến nơi, ổng đưa tao cái bọc ni lông. Mấy hộp cơm mẹ nấu.
Không ôm. Không dặn dò.
Nhưng lần này, trước khi ổng quay xe, tao nói:
"Ba. Con cảm ơn ba."
Ổng không quay lại. Ổng gật đầu. Rồi ổng đi.
Tao đứng nhìn cái Wave chạy khuất.
Lần này tao nhìn.