Tao gọi điện cho bà ngoại lúc mười một giờ đêm
I Called My Grandmother at Eleven PM
Tao hai mươi bảy tuổi. Ở Sài Gòn được bốn năm.
Bốn năm đó tao gọi về nhà đúng ba dịp. Tết, giỗ ông, sinh nhật má. Mỗi cuộc gọi khoảng bảy phút. Má hỏi ăn uống gì chưa. Tao nói rồi. Má hỏi có khỏe không. Tao nói khỏe. Má hỏi bao giờ về. Tao nói để coi.
Bảy phút. Lần nào cũng vậy.
Tao không ghét nhà. Tao chỉ bận. Bận thiệt. Không phải bận giả. Đi làm từ tám giờ sáng, về tới phòng trọ là chín giờ tối. Ăn cơm hộp. Tắm. Lướt điện thoại. Ngủ. Rồi lại đi.
Cuối tuần thì đi cà phê với mấy đứa bạn. Hoặc nằm nhà coi phim. Hoặc đi Grab kiếm thêm.
Không có chỗ nào cho cuộc gọi về nhà trong cái lịch đó. Không phải không muốn. Chỉ là không nhớ ra.
---
Rồi một đêm tao nhận tin nhắn từ dì Hai. "Bà ngoại nhập viện. Không có gì nặng, nhưng con biết để biết."
Tao đọc tin nhắn lúc mười giờ bốn mươi lăm.
Tao ngồi trên giường, chân chạm nền gạch lạnh. Đọc đi đọc lại. "Không có gì nặng."
Tao biết dì Hai. Dì nói không nặng nghĩa là dì không muốn tao lo. Chứ không phải là không nặng.
Tao bấm số bà ngoại.
Chuông reo bốn lần. Năm lần. Sáu lần.
Tao nghĩ bà ngủ rồi. Mười một giờ đêm, bà ngủ từ chín giờ mà.
Rồi bà bắt máy.
"A lô."
Giọng bà nhỏ. Hơi khàn. Nhưng vẫn là giọng đó. Cái giọng mà tao nghe từ hồi còn nằm võng.
"Bà ơi, con nè."
"Ờ. Con."
Bà không hỏi sao gọi khuya. Không hỏi có chuyện gì. Bà chỉ nói "Ờ. Con." Như thể bà đang chờ.
Tao không biết nói gì.
Tao định hỏi bà có khỏe không. Nhưng tao biết bà đang nằm viện. Hỏi vậy nghe ngu.
Tao định nói con sẽ về. Nhưng tao chưa biết khi nào xin nghỉ được.
Tao định nói con thương bà. Nhưng tao chưa bao giờ nói câu đó với ai trong nhà.
Nên tao im.
Bà cũng im.
Hai bà cháu im trên điện thoại. Mười giây. Hai mươi giây.
Rồi bà nói: "Con ăn cơm chưa?"
Tao cười. Không biết cười hay khóc. "Dạ rồi."
"Ăn gì?" "Cơm hộp."
"Cơm hộp hoài. Về đây bà nấu cho ăn."
Tao nuốt nước bọt. "Dạ."
Rồi bà nói: "Thôi ngủ đi. Khuya rồi."
"Dạ. Bà ngủ ngon."
"Ờ."
Bà cúp máy.
Cuộc gọi: hai phút mười ba giây.
---
Tao ngồi đó.
Điện thoại tắt màn hình. Phòng tối lại.
Tao nghĩ về nhà.
Không phải nghĩ về cái nhà. Cái nhà thì tao nhớ. Ba gian, mái tôn, trước sân có cây xoài.
Tao nghĩ về những người trong nhà.
Bà ngoại ngồi trước hiên mỗi chiều, quạt tay, nhìn ra đường. Không chờ ai. Hoặc chờ ai đó mà không nói.
Má đi chợ từ năm giờ sáng, về nấu cơm, rồi lại đi bán. Ngày nào cũng vậy. Không than. Không kể.
Dì Hai ở gần, thỉnh thoảng qua lau nhà cho bà, nấu nồi canh để trong tủ lạnh.
Mấy đứa em tao, đứa đi học, đứa đi làm, đứa lấy chồng.
Mỗi người một nơi. Nhưng cái nhà vẫn ở đó. Cây xoài vẫn ở đó. Bà ngoại vẫn ngồi ở đó.
Tao ở Sài Gòn bốn năm. Tao xây được gì?
Một cái phòng trọ mười hai mét vuông. Một cái tủ lạnh mini. Một cái bàn làm việc mua trên Shopee. Một tài khoản tiết kiệm vừa đủ để không hoảng nếu mất việc hai tháng.
Tao xây được mấy thứ đó.
Nhưng tao không xây được gì cho nhà.
Không phải tao không gửi tiền về. Tao gửi. Mỗi tháng ba triệu. Đều đặn.
Nhưng tiền không phải là xây.
Tao gửi tiền mà không gọi. Gửi tiền mà không về. Gửi tiền rồi nghĩ mình đã làm đủ.
Ba triệu mỗi tháng. Bảy phút mỗi cuộc gọi. Ba dịp mỗi năm.
Tao đong đếm tình thân bằng con số.
---
Đêm đó tao không ngủ được.
Tao mở gallery trong điện thoại. Lướt lại mấy tấm hình cũ.
Có tấm hình bà ngoại bế tao hồi nhỏ. Tao mập ú, mặt tròn, cười toe. Bà ốm, tóc búi, nhưng tay ôm chặt.
Có tấm hình má đứng trước nhà ngày tao đi Sài Gòn. Má cười nhưng mắt đỏ.
Có tấm hình cả nhà ngồi ăn tết. Mâm cơm đầy. Ai cũng cười.
Tao không nhớ lần cuối mình ở trong một tấm hình như vậy là khi nào.
---
Sáng hôm sau tao xin nghỉ.
Sếp hỏi mấy ngày. Tao nói ba ngày.
Tao mua vé xe về quê. Sáu tiếng.
Trên xe tao ngủ. Giấc ngủ sâu nhất mấy tháng nay.
Khi xe dừng ở bến, tao bước xuống. Trời nắng. Gió nóng. Mùi bụi đường quen.
Tao đi bộ về nhà.
Cây xoài vẫn ở đó.
Bà ngoại không ở hiên. Bà nằm viện.
Nhưng cái ghế bà hay ngồi vẫn ở đó. Cái quạt tay vẫn gác trên thành ghế.
Tao ngồi xuống cái ghế đó.
Ngồi im.
Không làm gì. Không lướt điện thoại. Không nghĩ về deadline. Không tính tiền.
Chỉ ngồi.
Gió thổi qua sân. Lá xoài rơi.
Tao ngồi đó, lần đầu tiên trong bốn năm, thấy mình ở nhà.
---
Chiều đó tao vào viện thăm bà.
Bà nằm trên giường, truyền nước. Thấy tao, bà cười.
"Về rồi hả?"
"Dạ."
"Ăn cơm chưa?"
Tao cười. "Chưa."
"Biểu má nấu cho ăn. Cơm hộp hoài."
Tao ngồi cạnh giường bà. Cầm tay bà. Tay bà nhỏ, gầy, da nhăn.
Tao không nói gì. Bà cũng không nói gì.
Nhưng lần này, im lặng không trống.
Nó đầy.