Tao không sợ chết, tao sợ sáng thứ Hai
I'm Not Afraid of Dying, I'm Afraid of Monday Morning
Tao không sợ ma. Không sợ bóng tối. Không sợ rắn.
Tao sợ cái điện thoại rung lúc 7 giờ sáng thứ Hai.
Cái cảm giác đó, mày biết không. Chủ nhật tối, khoảng 9 giờ. Chưa đi ngủ mà đã mệt. Chưa làm gì mà đã kiệt. Nằm trên giường cuộn chăn, lướt điện thoại, đọc mấy cái reel vô thưởng vô phạt. Không phải vì thích. Mà vì không muốn nghĩ đến ngày mai.
Tao làm ở một công ty bình thường. Lương đủ sống. Sếp không tệ. Đồng nghiệp cũng được. Không ai bắt nạt tao, không ai chèn ép. Nhưng mỗi tối Chủ nhật, ngực tao nặng. Như có ai đặt cục đá lên.
Tao không biết gọi cái đó là gì.
Hồi nhỏ, sợ là sợ rõ ràng. Sợ bị đánh. Sợ bị mắng. Sợ con chó nhà hàng xóm. Sợ xong thì chạy, chạy xong thì hết.
Bây giờ sợ mà không biết sợ cái gì. Nó không đến rồi đi. Nó ở lại. Nó nằm trong bụng, trong lồng ngực, trong cái cách tao hít thở mỗi khi nghĩ đến tuần mới.
Tao kể cho thằng Hùng nghe. Nó bảo: "Mày bị burnout rồi, nghỉ việc đi."
Tao nghĩ, ừ, có khi.
Rồi tao tưởng tượng cảnh nghỉ việc. Nộp đơn. Sếp hỏi lý do. Tao nói gì? "Em sợ sáng thứ Hai"? Rồi tháng sau tiền đâu trả phòng? Rồi ba mẹ hỏi? Rồi mấy đứa bạn nhìn tao kiểu gì?
Nghĩ đến nghỉ việc, tao cũng sợ.
Vậy là tao sợ đi làm, mà cũng sợ không đi làm.
Tao bắt đầu để ý. Không phải chỉ chuyện công việc.
Tao sợ gọi điện cho ba mẹ vì không biết nói gì. Nhưng không gọi thì sợ sau này hối hận.
Tao sợ nhắn tin cho con bé tao thích vì sợ nó không trả lời. Nhưng không nhắn thì sợ mất cơ hội.
Tao sợ đi khám bệnh vì sợ bác sĩ nói cái gì đó tao không muốn nghe. Nhưng không đi thì nằm nhà tưởng tượng đủ thứ bệnh.
Tao sợ đổi việc. Sợ ở lại. Sợ yêu. Sợ một mình. Sợ nói thật. Sợ nói dối.
Mỗi ngã rẽ, hai bên đều có sợ đứng chờ.
Một hôm tao ngồi quán cà phê. Trưa, vắng. Tao nhìn ra đường, thấy ông xe ôm ngồi chờ khách. Ổng ngồi đó, mắt lim dim, quạt phành phạch. Không lo lắng gì cả. Khách đến thì chạy. Không đến thì ngồi.
Tao nhìn ổng mà thấy lạ. Sao ổng không sợ? Không sợ hôm nay ế? Không sợ tháng này thiếu tiền? Hay ổng cũng sợ, nhưng ổng ngồi được với cái sợ đó?
Tao chợt nghĩ, có khi nào vấn đề không phải là cái sợ, mà là tao không chịu nổi việc mình đang sợ?
Hồi nhỏ sợ con chó, tao chạy. Bây giờ sợ sáng thứ Hai, tao lướt điện thoại. Sợ gọi cho ba mẹ, tao trì hoãn. Sợ đi khám, tao giả vờ bận. Cái gì sợ thì tao tránh. Nhưng tránh xong, cái sợ không mất. Nó chỉ đẻ thêm một cái sợ mới: sợ vì mình đã tránh.
Tao sợ, rồi tao sợ cái việc mình đang sợ, rồi tao sợ cái vòng lặp đó không bao giờ dừng.
Ba lớp sợ chồng lên nhau.
Thằng Hùng bảo tao đi gặp tâm lý. Tao đặt lịch. Rồi hủy. Rồi đặt lại. Rồi hủy.
Lần thứ ba đặt lịch, tao không hủy. Không phải vì hết sợ. Mà vì tao mệt. Mệt cái việc hủy rồi đặt rồi hủy. Mệt hơn là đi luôn.
Chị tâm lý hỏi tao: "Em sợ gì nhất?"
Tao nói: "Em không biết."
Chị im.
Tao ngồi đó, nghĩ. Lâu lắm.
Rồi tao nói: "Em sợ là mình sẽ sợ hoài. Sợ cái gì cũng sợ. Sợ đến lúc ba bốn mươi tuổi vẫn vậy. Vẫn nằm cuộn chăn tối Chủ nhật. Vẫn không dám gọi cho ba mẹ. Vẫn không dám thích ai."
Chị gật đầu.
Chị không nói tao đừng sợ. Không nói sợ là bình thường. Không nói gì hết.
Chị chỉ hỏi: "Vậy hôm nay em đến đây, em có sợ không?"
Tao nói: "Có."
Chị nói: "Nhưng em vẫn đến."
Tao ngồi đó.
Không biết nói gì thêm.