Tao làm việc mười hai tiếng mỗi ngày mà không nhớ hôm nay là thứ mấy
I Work Twelve Hours a Day and Can't Remember What Day It Is
Tao thức dậy lúc sáu rưỡi. Chuông báo thức kêu. Tao tắt. Nằm thêm ba phút. Rồi dậy.
Đánh răng. Rửa mặt. Pha cà phê. Mở laptop.
Mail đã có từ lúc năm giờ sáng. Sếp gửi. Client gửi. Đồng nghiệp gửi. Tao trả lời từng cái một. Chưa kịp uống hết ly cà phê thì đã có cuộc họp đầu tiên.
Chín giờ. Mười giờ. Mười một giờ.
Tao ăn trưa tại bàn. Cơm hộp. Hoặc mì gói. Hoặc không ăn. Tùy ngày. Tao không nhớ hôm nay ăn gì. Mà cũng không quan trọng.
Một giờ chiều. Hai giờ. Ba giờ.
Slack nhảy liên tục. Tao trả lời. Sửa file. Gửi lại. Chờ feedback. Sửa tiếp. Gửi lại.
Năm giờ. Sáu giờ.
Mọi người offline. Tao vẫn ngồi. Không phải vì chăm chỉ. Mà vì tao không biết làm gì khác.
Bảy giờ. Tám giờ.
Tao đóng laptop. Nằm xuống giường. Lướt điện thoại. Mắt mỏi mà tay vẫn vuốt. Rồi ngủ.
Sáng hôm sau. Chuông báo thức kêu. Tao tắt. Nằm thêm ba phút. Rồi dậy.
Đánh răng. Rửa mặt. Pha cà phê. Mở laptop.
---
Tao làm cái này được hai năm rưỡi.
Hai năm rưỡi. Nghe thì không dài. Nhưng tao thử nhớ lại xem hai năm rưỡi đó có cái gì khác nhau không.
Không.
Không có ngày nào tao nhớ rõ. Không có buổi sáng nào khác buổi sáng nào. Không có cuộc họp nào tao còn nhớ nội dung. Không có email nào tao còn nhớ mình đã viết gì.
Tao nhớ lương. Tao nhớ ngày lương về. Tao nhớ số dư tài khoản sau khi trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn, tiền gửi về cho mẹ.
Còn lại. Trống.
Như hai năm rưỡi đó không tồn tại.
---
Có lần, thằng bạn cũ hỏi tao: "Mày đang làm gì?"
Tao nói tên công ty. Nói vị trí. Nói mức lương. Nói đang làm dự án gì.
Nó gật. Nói nghe được đấy.
Rồi nó hỏi tiếp: "Nhưng mà mày thích không?"
Tao im.
Không phải vì câu hỏi khó. Mà vì tao chưa bao giờ hỏi mình câu đó.
Thích hay không thích. Tao không biết. Tao chỉ biết là tao đang làm. Mỗi ngày tao đang làm. Và mỗi ngày tao sẽ tiếp tục làm.
Nó nhìn tao. Rồi nó cười. Rồi nó chuyển sang chuyện khác.
Nhưng tối đó tao nằm nghĩ.
Thích hay không thích. Câu hỏi đó nó đơn giản mà tao trả lời không được.
---
Tao bắt đầu để ý.
Để ý xem trong một ngày, có khoảnh khắc nào tao thấy gì đó. Vui. Buồn. Tức. Hào hứng. Gì cũng được. Miễn là thấy.
Không có.
Tao làm việc như cái máy. Không vui không buồn. Không ghét không thích. Chỉ làm.
Có người nói cái đó gọi là chuyên nghiệp. Tao nghĩ cái đó gọi là chết mà chưa chôn.
---
Tao nhìn lại cái lịch trình của mình.
Sáu rưỡi dậy. Bảy giờ làm. Bảy tối nghỉ. Mười giờ ngủ.
Mười hai tiếng cho công việc. Ba tiếng cho sinh hoạt. Chín tiếng cho giấc ngủ.
Không có giờ nào cho tao.
Không có giờ nào tao ngồi xuống và hỏi: mày đang sống hay đang chờ hết ngày?
Tao nghĩ về cái bánh xe. Cái bánh xe quay tròn. Nan hoa chạy đều. Trục quay đều. Nhưng giữa cái bầu xe, có một chỗ trống.
Không có chỗ trống đó, bánh xe không quay được.
Mà tao thì lấp hết. Lấp kín. Không còn chỗ trống nào.
Lịch kín. Đầu kín. Ngày kín.
Tao lấp đầy mọi thứ bằng việc. Bằng deadline. Bằng task. Bằng meeting.
Rồi tao thắc mắc tại sao mình không thấy gì.
---
Một hôm, tao thử.
Tao không làm gì cả. Một buổi chiều. Chỉ một buổi chiều.
Tao ra công viên. Ngồi. Nhìn.
Có ông già đi bộ. Có đứa nhỏ chạy. Có con chó nằm phơi nắng.
Tao ngồi đó ba mươi phút.
Ba mươi phút đầu tiên trong hai năm rưỡi mà tao không làm gì.
Tao thấy sợ.
Không phải sợ mất việc. Không phải sợ sếp gọi. Mà sợ cái im lặng. Sợ cái trống. Sợ phải ngồi với chính mình mà không có gì để làm.
Tao hiểu rồi. Tao làm việc mười hai tiếng không phải vì tao chăm. Mà vì tao sợ dừng lại.
Dừng lại thì phải nhìn. Nhìn thì phải thấy. Thấy thì phải hỏi.
Mà hỏi thì tao không có câu trả lời.
---
Tao vẫn làm việc mười hai tiếng.
Nhưng hôm nay tao biết mình đang làm gì.
Tao đang lấp.
Lấp cái gì, tao chưa biết.
Nhưng ít nhất tao biết là có một chỗ trống ở đó.
Và có thể, cái chỗ trống đó không phải để lấp.