Tao nằm thức đến bốn giờ sáng vì một tin nhắn chưa đọc
I Lay Awake Until Four in the Morning Over an Unread Message
Mười một giờ đêm. Sếp gửi tin nhắn.
"Mai gặp anh một chút."
Năm chữ. Không chấm hỏi. Không mặt cười. Không gì thêm.
Tao đọc đi đọc lại. Năm chữ đó biến thành năm trăm kịch bản trong đầu tao.
Có phải vụ báo cáo tuần trước tao gửi sai số liệu? Hay thằng Hùng mách gì? Hay công ty cắt người? Hay sếp biết tao đi phỏng vấn chỗ khác hồi tháng trước?
Tao lật qua lật lại. Gối nóng. Quạt mở hết số mà vẫn nghe tiếng tim đập.
Mười hai giờ. Tao mở điện thoại đọc lại. Vẫn năm chữ đó. Không thêm gì. Tao nhìn cái dấu tích xanh, tự hỏi sếp có biết tao đã đọc chưa. Tao có nên trả lời "Dạ em biết rồi anh" không? Hay im cho tự nhiên? Mà im thì có vẻ tao không tôn trọng? Mà trả lời thì có vẻ tao đang sợ?
Tao sợ thật.
Nhưng tao không biết mình sợ cái gì.
Một giờ sáng. Tao bắt đầu lên LinkedIn xem tuyển dụng. Không phải vì muốn tìm việc. Mà vì tao cần cảm giác mình còn lựa chọn. Tao lướt qua mấy cái job description, đọc mà không hiểu gì, mắt chạy chữ nhưng đầu thì đang ở phòng họp ngày mai, tưởng tượng cái mặt sếp khi nói "Anh cần trao đổi với em một chuyện."
Tao tưởng tượng luôn cả giọng. Trầm. Chậm. Kiểu giọng mà người ta dùng khi sắp nói điều không ai muốn nghe.
Hai giờ sáng. Tao xuống bếp uống nước. Đứng trong bóng tối, nhìn ra ban công. Thành phố vẫn còn đèn. Tao tự hỏi có bao nhiêu người đang nằm thức vì một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ, một câu nói lửng mà chưa biết kết.
Tao nghĩ đến hồi nhỏ. Mỗi lần ba tao nói "Tối về ba nói chuyện" là tao run cả ngày. Đi học không vô đầu. Ngồi trong lớp mà bụng cứ thắt lại. Chín lần trong mười, ba chỉ hỏi chuyện bình thường. Nhưng cái lần thứ mười, cái lần ba thật sự giận, nó in vào đầu tao sâu hơn chín lần kia cộng lại.
Tao lớn lên với cái thói đó. Luôn chuẩn bị cho điều tệ nhất. Luôn nghĩ xa hơn những gì người ta nói. Ai nói "Không sao" tao nghe thành "Có sao nhưng tao không muốn nói." Ai im lặng tao nghe thành "Tao đang giận mà mày không biết."
Ba giờ sáng. Tao nằm xuống lại. Mắt nhắm mà đầu chạy. Tao bắt đầu tính. Nếu bị đuổi, tao còn đủ tiền sống ba tháng. Ba tháng thì phải tìm được việc mới. Mà thị trường đang khó. Mà tao vừa ký hợp đồng thuê nhà thêm một năm. Mà con xe đang trả góp. Mà...
Tao chưa bị đuổi. Chưa ai nói gì. Chỉ có năm chữ trên màn hình.
Mà tao đã sống qua cả một cuộc khủng hoảng trong đầu.
Bốn giờ sáng. Tao thiếp đi. Giấc ngủ nông, mơ thấy mình đi họp mà quên mặc quần. Giật mình dậy lúc sáu rưỡi, mệt hơn lúc chưa ngủ.
Tao đi làm. Mắt thâm quầng. Bước vào công ty, tim đập nhanh hơn bình thường.
Chín giờ. Sếp gọi vào phòng.
"Này, mai anh nghỉ phép, em thay anh duyệt cái báo cáo cho team nhé."
Hết. Vậy thôi.
Tao ra khỏi phòng, ngồi xuống ghế. Thở ra một hơi dài. Muốn cười mà cũng muốn khóc.
Năm chữ. Một đêm không ngủ. Một cuộc khủng hoảng không có thật.
Nhưng cái mệt thì có thật. Cái sợ thì có thật. Cái đau bụng lúc ba giờ sáng thì có thật.
Tao kể cho thằng bạn nghe. Nó cười. "Mày bị anxiety rồi." Tao cũng cười. Nhưng tao biết không phải chỉ vậy.
Tao không sợ bị đuổi việc. Tao sợ cái khoảnh khắc trước khi biết chuyện gì xảy ra. Cái khoảng trống giữa câu hỏi và câu trả lời. Cái im lặng mà tao tự lấp đầy bằng mọi thứ tệ nhất tao có thể nghĩ ra.
Tao sợ cái mà tao chưa biết. Và vì chưa biết, tao tự vẽ ra. Mà cái tao tự vẽ, bao giờ cũng xấu hơn sự thật.
Tuần sau sếp lại nhắn. "Em check giúp anh file hôm qua."
Tao đọc. Tim vẫn giật một cái.
Nhưng lần này tao nhận ra: cái giật đó không phải vì tin nhắn. Nó ở sẵn trong tao từ lâu rồi. Tin nhắn chỉ là cái cớ để nó thức dậy.
Tao hai mươi tám tuổi. Đi làm bốn năm. Lương đủ sống. Sức khỏe bình thường. Không nợ nần gì lớn.
Mà tao mệt. Không phải mệt vì công việc. Mệt vì sợ. Sợ những thứ chưa xảy ra. Sợ những thứ có khi không bao giờ xảy ra.
Tao tự hỏi, từ bao giờ tao sống như vậy.