Tao ngồi giữa bàn nhậu mười hai người mà không nói câu nào
Twelve People at the Table and I Said Nothing
Thứ sáu.
Tin nhắn nhóm kêu liên tục từ ba giờ chiều.
"Tối nay đi anh em." "Quán cũ." "Ai đến sớm gọi trước mấy chai."
Tao bấm like. Không gõ gì thêm.
Đúng bảy giờ, tao có mặt. Bàn dài. Mười hai người. Có đứa quen, có đứa chỉ biết mặt. Có đứa tao từng thân lắm hồi đại học, giờ gặp lại chỉ gật đầu.
Ngồi xuống, gọi bia.
Mọi người nói chuyện. Cười. Kể đủ thứ. Thằng Hùng vừa lên trưởng nhóm. Con Lan sắp cưới tháng sau. Thằng Dũng mới mua đất ở Bình Dương, trả góp hai mươi năm nhưng nó kể như vừa thắng xổ số.
Tao nghe. Gật đầu. Cười theo.
Nhưng tao không nói gì.
Không phải vì tao buồn. Không phải vì tao ghét đứa nào. Không phải vì tao đang giận ai. Tao chỉ ngồi đó, nghe, và thấy mình không có gì để nói.
Thật sự không có gì.
Công việc tao bình thường. Lương đủ sống. Không lên chức, không xuống chức. Tình cảm thì đang trống. Gia đình ổn, không ai ốm, không ai cãi nhau. Mọi thứ đều bình thường.
Mà bình thường thì kể cái gì?
Thằng Hùng quay sang hỏi: "Mày dạo này sao rồi?"
Tao nói: "Bình thường."
Nó gật đầu rồi quay sang nói chuyện với đứa khác.
Câu trả lời đó đủ rồi. Không ai hỏi thêm. Không ai cần hỏi thêm.
Tao uống hết chai thứ ba. Nhìn quanh bàn.
Mười hai người. Tiếng cười. Tiếng cụng ly. Tiếng nhạc quán. Tiếng xe ngoài đường.
Ồn ào lắm.
Mà tao ngồi đây, giữa tất cả tiếng ồn đó, và cảm giác như đang ngồi trong một cái phòng trống.
Không phải cô đơn kiểu phim. Không phải ngồi khóc một mình. Không phải nhìn ra cửa sổ mưa rơi. Cô đơn kiểu tao đang ở đây, giữa mọi người, mà không chạm được vào ai.
Hay đúng hơn, không biết chạm bằng cách nào.
Tao nhớ hồi năm nhất đại học. Cũng nhóm này, nhỏ hơn, bốn năm đứa. Ngồi vỉa hè, uống trà đá. Nói đủ thứ linh tinh. Nói về con bé tao thích. Nói về ông thầy dạy triết hay cằn nhằn. Nói về chuyện sau này muốn làm gì.
Hồi đó tao nói nhiều lắm.
Không phải vì tao có nhiều chuyện hay. Mà vì tao không sợ nói dở. Nói sai cũng được. Nói ngu cũng được. Không ai chấm điểm.
Giờ thì khác.
Giờ mỗi lần mở miệng, tao tự hỏi: nói cái này có gì đáng không? Có ai quan tâm không? Có lạc đề không?
Rồi thôi. Im luôn.
Tao không biết từ lúc nào tao bắt đầu tự kiểm duyệt mình. Không ai bắt. Không ai nói tao phải im. Tao tự làm.
Con Lan ngồi đối diện, đang khoe ảnh cưới trên điện thoại. Mấy đứa xúm lại coi. Tao cũng nghiêng người nhìn. Ảnh đẹp. Studio xịn. Nó cười tươi lắm.
Tao muốn nói: "Đẹp quá."
Nhưng tao không nói. Vì mấy đứa khác đã nói rồi. Tao nói thêm cũng thừa.
Thừa.
Từ đó ám tao cả buổi.
Tao thấy mình thừa ở bàn này. Không phải vì mọi người không muốn tao ở đây. Mà vì có tao hay không, buổi nhậu vẫn vậy. Tiếng cười vẫn vậy. Câu chuyện vẫn chạy.
Tao là cái ghế trống mà ai ngồi cũng được.
Chín giờ, tao đứng dậy.
"Tao về trước."
"Ê, sớm vậy?"
"Ừ, mai có việc."
Không ai giữ. Vài đứa vẫy tay. Thằng Hùng nói: "Oke, lần sau đi tiếp."
Tao gật đầu. Đi ra cửa.
Ngoài đường, chín giờ tối thứ sáu. Xe cộ đông. Người ta đi chơi. Đôi nào đó đi bộ cầm tay nhau. Mấy đứa nhỏ ngồi trước cửa hàng tiện lợi cười ha hả.
Tao lên xe. Đội mũ. Nổ máy.
Đường về mất hai mươi phút. Tao không mở nhạc. Không nghe gì. Chỉ tiếng gió và tiếng xe.
Về đến phòng. Mở cửa. Tối.
Tao không bật đèn liền. Ngồi xuống giường. Điện thoại sáng. Nhóm chat vẫn kêu. Mấy đứa đang chơi game gì đó ở bàn.
Tao tắt thông báo.
Nằm xuống. Nhìn trần nhà.
Cô đơn.
Nhưng lạ. Về đến đây, nằm một mình trong phòng tối, tao lại không thấy cô đơn bằng lúc ngồi giữa mười hai người.
Ở bàn nhậu, tao cố gắng thuộc về. Cố gắng cười đúng lúc. Cố gắng gật đầu đúng chỗ. Cố gắng tồn tại trong cuộc vui của người khác.
Ở đây, tao không cần cố gì cả.
Phòng tối. Im. Và tao chỉ là tao.
Không vui. Không buồn. Chỉ là đang ở đây.
Tao nằm như vậy một lúc lâu. Không biết bao lâu. Có thể mười phút. Có thể một tiếng.
Rồi tao nghĩ: có phải cô đơn là khi không có ai bên cạnh không?
Hay cô đơn là khi có mười hai người bên cạnh mà tao vẫn không thấy mình ở đó?
Gió thổi, mây bay, nước chảy. Tâm không thì vạn sự đều không.
Wind blows, clouds drift, water flows. When the mind is empty, all things are empty.
— Thiền sư, Thiền ngữ
Diễn giải
Interpretation
Trang Tử nói gió thổi, mây bay, nước chảy. Tâm không vướng bận thì tự yên. Nghe thì đẹp. Nhưng đời thật nó không đẹp vậy. Tao ngồi giữa bàn nhậu mười hai người. Gió cũng thổi. Mây cũng bay. Mọi thứ chung quanh vẫn chạy. Nhưng tâm tao không yên. Tâm tao vướng. Vướng vì cố thuộc về. Vướng vì sợ thừa. Vướng vì tự hỏi mình có đáng ngồi đây không. Rồi về phòng. Tắt đèn. Nằm một mình. Lúc đó mới thấy yên. Không phải vì phòng tối có gì hay. Mà vì ở đó tao không cần cố. Gió cứ thổi. Mây cứ bay. Tao cứ nằm. Không ai cần tao cười. Không ai cần tao gật đầu. Có khi cô đơn không phải là ở một mình. Cô đơn là ở giữa đám đông mà tâm cứ vướng hoài, không biết buông chỗ nào.
Zhuangzi said the wind blows, clouds drift, water flows. When the mind is unburdened, peace comes naturally. Sounds beautiful. But real life isn't that clean. I sat at a table with twelve people. The wind was blowing too. Clouds were drifting too. Everything around me kept moving. But my mind wasn't at peace. It was caught. Caught trying to belong. Caught fearing I was redundant. Caught wondering if I deserved to be there. Then I went home. Turned off the lights. Lay down alone. That's when the stillness came. Not because the dark room had anything special. But because there, I didn't have to try. The wind kept blowing. The clouds kept drifting. I just lay there. Nobody needed me to smile. Nobody needed me to nod. Maybe loneliness isn't being alone. Maybe loneliness is being in a crowd while your mind stays tangled, not knowing what to let go of.