Tao ngồi trên sân thượng hai tiếng không làm gì
Two Hours on the Rooftop Doing Nothing
Tao hai mươi tám tuổi.
Làm content cho một công ty truyền thông. Ngày nào cũng deadline. Tuần nào cũng brainstorm. Tháng nào cũng KPI. Năm nào cũng review.
Tao quen cái nhịp đó. Quen đến mức không có nó thì bứt rứt.
Chiều thứ Bảy, tao không có kế hoạch. Không ai rủ đi đâu. Không có phim gì hay. Feed mạng xã hội lướt ba vòng rồi cũng hết.
Tao bước lên sân thượng.
Không mang theo điện thoại. Không mang gì hết. Chỉ lên đó ngồi.
Mười phút đầu, tao nghĩ về công việc. Cái brief chưa xong. Con số engagement tuần này thấp hơn tuần trước. Sếp nhắn tin hỏi tiến độ lúc mười giờ tối thứ Sáu.
Hai mươi phút, tao nghĩ về tiền. Lương mười ba triệu. Trừ phòng trọ bốn triệu. Trừ ăn uống ba triệu. Trừ xăng xe, điện nước, wifi. Còn lại ba triệu. Ba triệu cho mọi thứ khác.
Ba mươi phút, tao nghĩ về nó. Đứa con gái tao thích. Nó đăng story đi ăn với thằng khác. Tao không biết thằng đó là ai. Mà cũng không dám hỏi.
Bốn mươi phút, tao bắt đầu nghĩ về ba má. Má gọi tuần trước, tao bảo bận. Không bận thật. Chỉ là không biết nói gì. Về quê thì má hỏi bao giờ lấy vợ. Ba thì im. Ba lúc nào cũng im.
Năm mươi phút, tao nghĩ lung tung. Nghĩ về hồi nhỏ. Nghĩ về con chó tên Mực nhà bà ngoại. Nghĩ về mùi cơm chiều trong xóm. Nghĩ về lần đầu tao lên Sài Gòn, đứng ở bến xe miền Đông, không biết đi đâu.
Một tiếng.
Tao không nghĩ gì nữa.
Không phải tao cố. Không phải tao thiền. Không phải tao tập tĩnh tâm hay đọc sách nào bảo phải ngồi yên.
Đầu tao tự hết.
Như cái quạt chạy hết đà rồi dừng. Không ai tắt. Nó tự dừng.
Tao ngồi đó, nhìn mấy cái nóc nhà xung quanh. Mấy cái ăng-ten cũ. Mấy sợi dây điện chằng chịt. Trời chiều chuyển màu từ từ. Từ xanh sang cam sang tím.
Không đẹp lắm. Sân thượng nhà trọ mà. Có mấy cái chậu cây khô héo của đứa ở phòng dưới trồng rồi quên tưới. Có mấy cái ghế nhựa cũ. Có cái sàn xi măng nứt.
Nhưng tao thấy yên.
Không phải yên kiểu vui. Không phải yên kiểu buồn. Không phải yên kiểu hạnh phúc.
Chỉ là yên.
Cái cảm giác đó lạ lắm. Tao sống hai mươi tám năm, chạy hoài. Chạy từ quê lên phố. Chạy từ trường này sang trường kia. Chạy từ việc này sang việc khác. Chạy theo deadline, chạy theo KPI, chạy theo người ta.
Chưa bao giờ dừng.
Mà hôm đó tao dừng. Không phải vì muốn. Không phải vì hiểu ra điều gì. Chỉ vì không có gì để chạy.
Và cái yên đó, nó không đến từ đâu xa. Nó ở ngay đó. Ngay trên cái sân thượng bẩn, giữa mấy cái chậu cây chết, dưới mấy sợi dây điện.
Nó ở đó từ đầu. Tao chỉ không bao giờ ngồi xuống đủ lâu để thấy.
Hai tiếng.
Tao đứng dậy. Xuống phòng. Nấu mì. Ăn. Đi ngủ.
Hôm sau tao đi làm bình thường. Vẫn deadline. Vẫn KPI. Vẫn sếp nhắn tin tối thứ Sáu.
Nhưng tao nhớ cái chiều đó.
Không phải nhớ để luyến tiếc. Không phải nhớ để tìm lại. Chỉ là biết nó có ở đó.
Như biết sân thượng vẫn ở trên đầu. Lúc nào cũng ở đó. Tao chỉ cần bước lên.
Mà tao không bước lên mấy.
Vì bận.
Hay vì quen bận.
Tao không biết.
Mấy tháng sau, tao nghỉ việc. Không phải vì chiều hôm đó. Không liên quan. Nghỉ vì chán, vì mệt, vì lương thấp, vì đủ thứ lý do.
Nhưng đêm trước ngày nghỉ, tao lên sân thượng.
Ngồi.
Không nghĩ gì.
Và lại thấy cái yên đó.
Nó không đi đâu. Nó đợi.
Không phải đợi tao. Nó không quan tâm tao có lên hay không.
Nó chỉ ở đó. Như nóc nhà. Như dây điện. Như trời chiều.
Tao là đứa chạy. Nó là chỗ không chạy.
Vậy thôi.