Tao ôm cái ba lô đó suốt hai năm
I Carried That Backpack for Two Years
Tao có cái ba lô.
Màu đen, hiệu gì tao quên rồi. Mua hồi năm nhất đại học. Lúc đó tao nghĩ mua cái ba lô xịn thì mình cũng xịn theo.
Nó theo tao đi thực tập. Theo tao đi phỏng vấn. Theo tao ngồi quán cà phê sửa CV lần thứ mười bảy.
Bên trong lúc nào cũng đầy. Laptop, sổ tay, sạc dự phòng, tai nghe, một cuốn sách tao mua mà chưa bao giờ đọc quá trang hai mươi. Mấy cái hóa đơn nhàu nát. Một cây bút hết mực.
Tao không bao giờ dọn nó.
Không phải lười. Mà tao sợ.
Sợ bỏ đi thì thiếu. Sợ lúc cần mà không có. Sợ nhẹ quá thì trông mình không bận rộn.
Tao đeo nó đi làm mỗi ngày. Vai phải lúc nào cũng thấp hơn vai trái. Lưng đau. Tao biết. Nhưng tao nghĩ ai cũng vậy.
---
Đợt đó tao yêu một đứa.
Nó hay nói tao ôm đồm. Không phải chỉ cái ba lô. Mà cái gì tao cũng giữ.
Tin nhắn cũ tao không xóa. Ảnh chụp chung với người tao không còn nói chuyện tao vẫn để trong điện thoại. Mối quan hệ nào tao cũng cố giữ, dù người ta đã đi rồi.
Nó nói: "Mày sống như cái kho. Cái gì cũng chất vào mà không bao giờ lôi ra."
Tao giận. Tao nghĩ nó không hiểu. Tao giữ vì tao trân trọng. Tao giữ vì tao sợ mất.
Rồi nó cũng đi.
Tao giữ luôn cả nó trong đầu. Tin nhắn cuối cùng tao đọc đi đọc lại. Screenshot lại rồi lưu vào album riêng. Như thể giữ được tin nhắn thì giữ được người.
---
Một hôm tao đi xe buýt về nhà.
Xe đông. Tao đứng, cái ba lô nặng trĩu trên vai. Có thằng đứng cạnh nhìn tao rồi hỏi: "Ba lô mày nặng vậy, mày mang gì trong đó?"
Tao định nói laptop, sổ tay, sạc, sách. Nhưng tao dừng lại.
Tao không biết.
Tao thật sự không biết trong đó có gì nữa. Tao chỉ biết nó nặng.
Tối đó tao về phòng. Mở ba lô ra.
Laptop thì đúng rồi. Sổ tay thì có ba cuốn, hai cuốn tao không mở từ sáu tháng trước. Sạc dự phòng hết pin từ bao giờ. Cuốn sách vẫn gập ở trang hai mươi. Mấy cái hóa đơn từ quán ăn tao không nhớ tên. Một cái vé xem phim với đứa cũ.
Tao ngồi nhìn đống đó trên sàn.
Nó không có giá trị gì. Không cuốn sổ nào tao cần. Không cái hóa đơn nào tao nhớ. Cái vé xem phim thì chỉ nhắc tao về một buổi tối mà cả hai đều cố tỏ ra vui.
Nhưng tao giữ. Vì bỏ đi thì cái ba lô trống. Mà ba lô trống thì tao là ai.
---
Tao không kể chuyện giác ngộ gì đâu. Không có khoảnh khắc tao bừng tỉnh rồi vứt hết.
Tao chỉ mệt.
Hôm đó tao lấy một cái túi rác. Bỏ vào hai cuốn sổ cũ. Mấy cái hóa đơn. Cây bút hết mực. Cái vé xem phim.
Tao dừng lại ở cái vé.
Cầm nó lên. Nhìn. Ngày tháng đã mờ. Tao cố nhớ bộ phim tên gì mà không nhớ nổi.
Bỏ vào túi rác.
Không có gì xảy ra. Không nhẹ nhõm. Không giải thoát. Tao chỉ thấy cái ba lô bớt nặng.
Vậy thôi.
---
Mấy tuần sau tao xóa album screenshot tin nhắn.
Cũng không có gì xảy ra.
Tao tưởng sẽ đau. Tưởng sẽ tiếc. Nhưng không. Tao chỉ thấy điện thoại trống hơn một chút. Rồi tao quên.
Tao bắt đầu dọn ba lô mỗi tuần. Lôi ra hết, nhìn từng thứ, hỏi: cái này tao cần không. Không cần thì bỏ.
Đơn giản vậy mà tao mất hai năm mới làm được.
Hai năm đeo cái ba lô nặng trĩu mà tưởng ai cũng phải vậy. Hai năm giữ mọi thứ vì sợ bỏ đi thì mình trống rỗng.
Bây giờ ba lô tao nhẹ hơn. Vai phải bắt đầu ngang với vai trái.
Lưng vẫn đau. Nhưng bớt.
---
Đôi khi tao vẫn muốn nhét thêm đồ vào. Thấy cái gì cũng muốn giữ. Thói quen cũ nó không mất, nó chỉ nhỏ tiếng đi.
Nhưng tao nhớ cảm giác mở ba lô ra tối đó. Nhìn đống đồ trên sàn mà không nhận ra thứ nào của mình nữa.
Giữ nhiều quá, đến lúc không biết cái nào là mình, cái nào là rác.