Tao ôm cái hộp đồ cũ suốt bốn lần chuyển nhà
I Carried That Box Through Four Apartments
Lần đầu tiên tao chuyển nhà là năm hai mươi hai tuổi. Ra trường, thuê phòng trọ gần công ty. Đồ đạc không có gì. Một cái vali, mấy bộ quần áo, một cái laptop. Và một cái hộp carton.
Cái hộp đó tao mang từ nhà ba má lên. Trong đó có mấy cuốn vở hồi cấp ba. Có tấm ảnh chụp cả lớp ngày ra trường. Có cái áo khoác của thằng bạn thân cho mượn rồi nó chuyển đi không lấy lại. Có mấy lá thư tay viết cho con bé hồi lớp mười một mà chưa bao giờ gửi.
Tao không mở cái hộp đó ra. Nhưng tao mang theo.
---
Năm hai mươi lăm, tao chuyển nhà lần hai. Phòng trọ cũ tăng giá. Tao tìm chỗ khác, xa hơn một chút, rẻ hơn một chút. Lần này đồ nhiều hơn. Thêm cái nồi cơm điện, mấy cái áo sơ mi đi làm, chồng sách self-help mua mà chưa đọc hết. Và cái hộp.
Tao nhớ lúc đó thằng bạn cùng phòng hỏi: "Cái gì trong đó?" Tao nói: "Đồ cũ." Nó hỏi: "Mày còn xài không?" Tao nói: "Không." Nó nhìn tao. Tao nhìn nó. Rồi tao bê cái hộp lên xe.
Không ai hỏi thêm.
---
Năm hai mươi tám, tao chuyển nhà lần ba. Lần này khác. Tao chuyển đến ở với người yêu. Căn hộ nhỏ, hai phòng ngủ, ban công nhìn ra con hẻm. Đồ đạc phải sắp xếp lại. Cô ấy dọn tủ, tao dọn kho.
Cô ấy thấy cái hộp. "Cái gì đây?" "Đồ cũ." "Cũ từ bao giờ?" "Từ hồi cấp ba."
Cô ấy không nói gì. Nhưng tao thấy cái nhìn đó. Cái nhìn kiểu: sao mày giữ?
Tao cũng không biết sao tao giữ. Tao chỉ biết mỗi lần nhìn cái hộp, tao thấy yên. Như thể có một phần đời tao nằm trong đó, và nếu tao vứt đi, phần đó sẽ biến mất.
Nên tao nhét cái hộp vào góc tủ. Đóng lại.
---
Năm ba mươi, tao chuyển nhà lần bốn. Lần này tao chuyển một mình.
Cô ấy đi rồi. Không phải cãi nhau. Không phải ai phản bội ai. Chỉ là hai đứa đi về hai hướng mà không ai chịu dừng lại hỏi nhau: mình đang đi đâu?
Tao thuê lại phòng trọ. Nhỏ hơn căn đầu tiên. Đồ đạc lại gói vào mấy cái thùng. Và cái hộp.
Lần này tao ngồi xuống. Mở ra.
Mấy cuốn vở ố vàng. Chữ viết của tao hồi mười bảy tuổi, nghiêng nghiêng, ngờ nghệch. Tao đọc mấy dòng, không nhớ mình đã viết lúc nào. Tấm ảnh cả lớp, tao nhận ra được chừng năm sáu đứa. Còn lại là những khuôn mặt tao đã quên tên.
Cái áo khoác của thằng bạn. Tao mặc thử. Chật. Nó chật từ lâu rồi mà tao không biết, vì tao không bao giờ mặc.
Mấy lá thư chưa gửi. Tao đọc lại. Con bé tên Hà. Tao viết cho nó ba lá thư, toàn những câu kiểu: "Tao muốn nói với mày một chuyện mà tao không biết bắt đầu từ đâu." Đọc xong tao không thấy xúc động. Tao chỉ thấy lạ. Như đọc thư của một người khác.
Và tao hiểu.
Cái hộp này không giữ kỷ niệm. Cái hộp này giữ một phiên bản của tao mà tao không chịu để nó đi.
Thằng tao mười bảy tuổi, viết thư tình mà không dám gửi. Thằng tao hai mươi tuổi, mặc áo bạn cho mà nghĩ là tình bạn sẽ không bao giờ thay đổi. Thằng tao hồi đó, tin rằng giữ lại đồ vật là giữ lại được thời gian.
Nhưng thời gian không nằm trong hộp. Thời gian nằm trong tao. Và nó đã đi rồi.
---
Tao ngồi đó khá lâu.
Rồi tao gấp mấy cuốn vở lại. Gấp mấy lá thư. Xếp cái áo khoác. Bỏ tấm ảnh lên trên cùng.
Tao dán cái hộp lại.
Rồi tao mang xuống.
Để cạnh thùng rác.
Không phải vì tao ghét. Không phải vì tao muốn quên. Mà vì tao không cần nó để nhớ nữa.
---
Đêm đó tao nằm trong phòng trọ mới. Phòng trống hơn. Nhẹ hơn.
Tao không thấy buồn. Tao cũng không thấy vui. Tao chỉ thấy phòng rộng ra một chút.
Và lần đầu tiên sau bốn lần chuyển nhà, tao không phải tìm chỗ cho cái hộp đó nữa.
Tao nằm nhìn trần nhà. Nghĩ: bao nhiêu thứ mình đang ôm, không phải vì cần, mà vì sợ.
Sợ nếu buông ra thì mình sẽ mất một phần của mình. Nhưng phần đó đã không còn là mình từ lâu rồi.