Tao quay lại quán cũ nhưng nó đã thành tiệm giặt
I Went Back to Our Old Place but It Was a Laundromat Now
Hồi hai mươi hai tuổi, tao có một cái quán.
Không phải quán của tao. Quán cà phê nhỏ trong hẻm đường Nguyễn Trãi. Bàn gỗ cũ, ghế nhựa xanh, quạt trần quay chậm rì. Ly cà phê sữa đá mười lăm ngàn.
Tao ngồi đó mỗi chiều.
Sau giờ làm, trước khi về phòng trọ. Một mình. Có khi hai ba tiếng. Ngồi nhìn xe chạy ngoài hẻm, nghe tiếng chị chủ quán la con nhỏ làm bài tập, ngửi mùi cà phê trộn với mùi cơm chiều nhà ai đó.
Tao không làm gì cả. Chỉ ngồi.
Hồi đó tao mới ra trường. Làm nhân viên kinh doanh cho một công ty nhỏ bán thiết bị văn phòng. Lương bốn triệu rưỡi. Phòng trọ hai triệu. Còn lại chia cho cơm, xăng, điện thoại.
Tao không có gì. Nhưng tao có cái quán đó.
Nó là chỗ tao nghĩ. Chỗ tao buồn mà không cần giải thích. Chỗ tao ngồi sau khi bị khách chửi, sau khi sếp mắng, sau khi gọi điện về nhà nghe má nói ba đau lưng lại không chịu đi khám.
Tao ngồi đó, uống cà phê, rồi mọi thứ dịu lại.
Không phải hết buồn. Chỉ là dịu lại. Đủ để tao đứng dậy, lên xe, chạy về phòng trọ, ngủ, rồi mai làm tiếp.
---
Năm hai mươi tư, tao quen Hạnh.
Hạnh làm kế toán ở công ty đối diện. Trưa nào cũng đi ngang quán. Tao để ý. Rồi một bữa tao kêu chị chủ quán cho thêm cái ghế.
Hạnh ngồi xuống. Gọi trà đá.
Tao uống cà phê. Hạnh uống trà. Hai đứa nói chuyện linh tinh. Về thời tiết. Về con mèo hay nằm trước cửa quán. Về cái quạt trần sắp rớt.
Rồi nói chuyện nhiều hơn. Về công việc. Về gia đình. Về những thứ tao không kể cho ai.
Quán đó thành chỗ của hai đứa.
Mỗi chiều, tao ngồi trước, Hạnh đến sau. Có khi Hạnh đến trước, tao thấy cái dép quen trước cửa thì biết. Chị chủ quán không hỏi gì, chỉ cười, tự pha hai ly.
Tao nghĩ đời tao sẽ cứ như vậy. Cà phê, trà đá, ghế nhựa xanh, quạt trần quay chậm. Đơn giản. Đủ.
---
Năm hai mươi sáu, tao nghỉ việc, chuyển sang công ty khác. Lương cao hơn. Nhưng ở quận khác. Xa.
Tao vẫn cố quay lại quán mỗi tuần. Rồi hai tuần. Rồi tháng một lần.
Hạnh cũng bận. Công ty mới giao nhiều việc. Tao gọi điện, Hạnh nói "tuần sau đi". Tuần sau Hạnh nói "tuần sau nữa". Rồi không ai nói nữa.
Không ai giận. Không ai buồn. Chỉ là cuộc sống nó kéo hai đứa về hai hướng. Nhẹ nhàng. Như nước chảy.
Tao còn nhớ lần cuối tao gặp Hạnh ở quán. Hạnh nói sắp chuyển về Đà Lạt, làm gần nhà. Tao nói chúc mừng. Hạnh cười. Tao cũng cười.
Hôm đó chị chủ quán vẫn pha hai ly. Cà phê sữa đá và trà đá. Như mọi khi.
Tao uống hết. Hạnh uống hết. Hai đứa đứng dậy, vẫy tay.
Không hẹn lần sau.
---
Năm nay tao hai mươi chín.
Công ty cũ giải thể. Tao chuyển việc lần thứ ba. Lương khá hơn. Thuê phòng rộng hơn. Mua được cái xe tay ga.
Tuần trước tao chạy ngang đường Nguyễn Trãi. Không cố ý. Chỉ là đường tắt.
Tao thấy cái hẻm quen. Quẹo vào.
Quán không còn.
Chỗ đó bây giờ là tiệm giặt ủi. Máy giặt trắng xếp hàng. Đèn LED sáng trưng. Có mùi bột giặt thay cho mùi cà phê.
Tao đứng trước cửa. Nhìn vào.
Không còn bàn gỗ cũ. Không còn ghế nhựa xanh. Không còn quạt trần quay chậm. Không còn chị chủ quán la con nhỏ. Không còn con mèo nằm trước cửa.
Tao đứng đó một lúc lâu.
Một bà đi ra, nhìn tao, hỏi "Em giặt đồ hả?". Tao lắc đầu, cười, nói "Dạ không, em đi lộn".
Lên xe. Chạy đi.
---
Tối đó tao về phòng, mở Facebook, tìm Hạnh.
Hạnh đăng ảnh ở Đà Lạt. Cầm ly cà phê, ngồi trước quán nào đó. Cười. Tóc dài hơn hồi trước.
Tao nhìn ảnh lâu lắm.
Không nhớ. Không thương. Không tiếc.
Chỉ là lạ.
Lạ vì người trong ảnh đó, tao từng ngồi cạnh mỗi chiều. Từng biết Hạnh uống trà đá không đường. Từng biết Hạnh hay gác chân lên ghế khi ngồi lâu. Từng biết Hạnh sợ thằn lằn.
Bây giờ tao không biết gì về Hạnh nữa. Hạnh thích gì, làm gì, buồn vì chuyện gì. Tao không biết.
Hạnh thành người lạ. Không phải vì ai thay đổi. Chỉ vì thời gian nó chảy.
---
Tao nghĩ về cái quán.
Hồi đó tao tưởng nó sẽ ở đó mãi. Tưởng cái ghế nhựa xanh đó sẽ đợi tao. Tưởng chị chủ quán sẽ luôn pha sẵn ly cà phê sữa đá mười lăm ngàn.
Nhưng không có gì đợi ai cả.
Cái quán thành tiệm giặt. Hạnh về Đà Lạt. Chị chủ quán không biết đi đâu. Con mèo chắc cũng không còn.
Và tao. Tao cũng không phải thằng hai mươi hai tuổi ngồi đó mỗi chiều nữa.
Thằng đó uống cà phê mười lăm ngàn thấy vừa. Thằng đó ngồi một mình không sợ. Thằng đó nhìn Hạnh bước vào quán mà tim đập nhanh.
Tao bây giờ không còn như vậy.
Tao cũng thay đổi. Chỉ là tao không nhận ra. Tao cứ tưởng mình vẫn là mình, chỉ có mọi thứ xung quanh đổi. Nhưng không phải.
Tao cũng là một phần của dòng chảy đó.
---
Hôm qua tao tìm được một quán cà phê mới. Gần chỗ làm. Cũng nhỏ, cũng trong hẻm. Ghế gỗ thay vì ghế nhựa. Cà phê hai mươi lăm ngàn thay vì mười lăm.
Tao ngồi xuống. Gọi một ly.
Không giống quán cũ. Không có quạt trần. Không có chị chủ quán la con. Không có Hạnh.
Nhưng tao ngồi đó. Nhìn xe chạy ngoài hẻm. Nghe tiếng đời.
Rồi cũng dịu lại.
Tao tự hỏi, năm năm nữa, tao có quay lại đây không. Quán này có còn không. Tao lúc đó có còn là tao bây giờ không.
Chắc là không.
Nhưng tao vẫn ngồi. Uống hết ly cà phê. Rồi đứng dậy.