Tao sợ cái tin nhắn chưa đọc hơn sợ ma
I Fear Unread Messages More Than Ghosts
Hồi nhỏ tao sợ ma.
Sợ thiệt. Loại sợ mà đi ngang nghĩa địa phải nín thở, chạy một mạch, về tới nhà mới dám thở ra. Tao sợ bóng tối, sợ tiếng động lạ, sợ cái gì đó đứng sau lưng mà tao không thấy.
Lớn lên, tao hết sợ ma.
Nhưng tao sợ thứ khác.
Tao sợ tin nhắn.
Nghe ngu không? Tao cũng thấy ngu. Nhưng mà thiệt.
Sáng nào tao cũng mở điện thoại với một cái bụng thắt lại. Không phải vì chờ tin ai. Mà vì sợ tin ai đó gửi.
Sếp nhắn "Em qua phòng anh chút" là tao nghĩ mình sắp bị đuổi. Bạn bè nhắn "Tao nói chuyện nghiêm túc với mày được không" là tao nghĩ mình đã làm sai gì đó. Người yêu nhắn "Mình cần nói chuyện" là tao nghĩ xong rồi.
Chưa đọc mà đã sợ.
Đọc rồi thì sợ hơn.
Vì phải trả lời.
---
Hồi đầu năm, tao nhận được email từ công ty. Tiêu đề: "Thông báo điều chỉnh nhân sự."
Tao không mở.
Ba tiếng.
Ba tiếng tao ngồi nhìn cái email đó, tim đập như chạy bộ. Tao đi pha cà phê. Tao đi vệ sinh. Tao lướt mạng. Tao làm đủ thứ trừ mở cái email.
Cuối cùng tao mở.
Thông báo nghỉ lễ.
Ba tiếng sợ. Cho một cái thông báo nghỉ lễ.
Tao không biết mình cười hay khóc.
---
Tao kể cho thằng bạn nghe. Nó cười.
"Mày bị gì vậy? Email mà cũng sợ."
Tao cười theo. Nói ừ, tao hơi nhát.
Nhưng tao biết không phải nhát.
Tao sợ bị đánh giá. Sợ bị bỏ rơi. Sợ mình không đủ tốt. Sợ cái khoảnh khắc ai đó nhìn tao rồi nói: "Mày không được."
Cái sợ đó không có hình dạng. Không phải con ma đứng cuối hành lang. Không phải tiếng động lúc nửa đêm.
Nó là cái cảm giác lúc nào cũng có gì đó sắp xảy ra. Lúc nào cũng sắp. Mà không bao giờ xảy ra thiệt.
Hay xảy ra rồi mà tao không nhận ra, vì tao đã sợ xong trước khi nó tới.
---
Tao nhớ hồi đi phỏng vấn việc mới. Công ty tốt, lương cao hơn chỗ cũ gần gấp đôi. Tao chuẩn bị kỹ lắm. Đọc về công ty, tập trả lời câu hỏi, chọn áo quần từ đêm trước.
Sáng hôm đó tao dậy sớm. Tắm. Mặc đồ. Ngồi trước gương.
Rồi tao không đi.
Tao ngồi đó. Nhìn mình trong gương. Nghĩ đủ thứ.
Nếu họ hỏi câu mình không biết thì sao. Nếu mình nói sai thì sao. Nếu mình được nhận rồi không làm nổi thì sao. Nếu mình bỏ chỗ cũ rồi chỗ mới không hợp thì sao.
Bao nhiêu cái "nếu" chồng lên nhau. Mỗi cái "nếu" là một tầng sợ.
Tao gọi điện xin lỗi, nói bị bệnh đột xuất.
Rồi tao nằm trên giường cả ngày. Không bệnh gì hết. Chỉ sợ.
---
Cái buồn cười là tao không sợ những thứ nguy hiểm thiệt.
Tao chạy xe ban đêm, đường vắng, không sợ. Tao đi một mình, ăn một mình, ngủ một mình, không sợ.
Nhưng ai đó đọc tin nhắn tao mà không trả lời. Cái dấu tích xanh đó. Tao sợ.
Sếp đi ngang bàn mà không nói gì. Tao sợ.
Đăng một cái gì đó lên mạng mà không ai like. Tao sợ.
Tao sợ những thứ không giết được tao. Mà sống với cái sợ đó thì cũng gần chết.
---
Có đợt tao đi khám bác sĩ. Không phải bác sĩ tâm lý, bác sĩ thường thôi. Tao đau bụng hoài.
Bác sĩ khám xong, nói không có gì. Dạ dày bình thường. Đại tràng bình thường.
"Em có hay lo lắng không?"
Tao nói không.
Bác sĩ nhìn tao. Kiểu nhìn biết tao nói dối.
"Đau bụng kiểu này, nhiều khi do stress. Em để ý xem."
Tao về. Để ý.
Thì ra mỗi lần sợ, bụng tao đau. Mỗi lần có cuộc họp, bụng tao đau. Mỗi lần điện thoại rung, bụng tao đau.
Cái sợ nó không ở trong đầu tao. Nó ở trong bụng. Trong ngực. Trong cái cách tao nín thở mà không biết mình đang nín.
---
Gần đây tao có đọc một cái gì đó. Đại loại là người ta không sợ chuyện xảy ra. Người ta sợ cái mình nghĩ về chuyện đó.
Tao đọc xong, gật đầu. Rồi mở điện thoại, thấy tin nhắn sếp.
Bụng lại đau.
Biết là một chuyện. Hết sợ là chuyện khác.
Nhưng ít nhất tao bắt đầu thấy. Cái sợ của tao, nó không phải con ma. Không phải bóng tối. Không phải cái gì ở ngoài kia.
Nó là tao.
Tao tự kể cho mình nghe một câu chuyện kinh dị. Rồi tao tin.
Mỗi ngày. Mỗi tin nhắn. Mỗi email.
Tao viết kịch bản xấu nhất. Rồi tao sống trong cái kịch bản đó trước khi nó xảy ra.
Đa số nó không xảy ra.
Nhưng tao đã sợ xong rồi.
---
Hồi nhỏ tao sợ ma. Lớn lên tao sợ người.
Không biết cái nào mệt hơn.