Tao sợ mà không biết sợ cái gì
I Was Afraid but Didn't Know What Of
Tao ba mươi tuổi.
Đêm đó tao đang nằm trên giường, điện thoại úp xuống, phòng tối. Không có gì xảy ra. Không ai gọi. Không tin nhắn xấu. Không deadline. Không cãi nhau với ai.
Mà tao sợ.
Không phải sợ kiểu thấy con gì bò trên tường. Không phải sợ kiểu nghe tiếng động lúc nửa đêm. Nó là cái gì đó nằm ở ngực, nặng, không rõ hình dạng. Như có người đặt cục đá lên mà tao không thấy ai.
Tao nằm im. Thở. Cố ngủ.
Không ngủ được.
Tao mở điện thoại, lướt. Đọc tin. Xem mấy clip nấu ăn. Xem người ta review xe. Xem xong không nhớ gì. Tắt. Nằm lại.
Vẫn sợ.
---
Hồi hai mươi ba, tao không biết sợ là gì.
Nghỉ việc, tao nghỉ. Chuyển thành phố, tao chuyển. Yêu người mới quen hai tuần, tao yêu. Không có gì để mất, nên không có gì để sợ.
Hồi đó tao nghĩ mấy đứa sợ này sợ kia là yếu.
Bây giờ tao hiểu. Không phải yếu. Là có thứ để mất rồi.
---
Ba mươi tuổi, tao có việc ổn. Lương đủ sống, dư chút. Có người yêu, sắp tính chuyện lâu dài. Có phòng riêng, có xe, có bảo hiểm.
Trên giấy, tao ổn.
Mà đêm nào tao cũng nằm nghĩ.
Nếu mất việc thì sao. Nếu người ta bỏ tao thì sao. Nếu ba mẹ bệnh thì sao. Nếu tao bệnh thì sao. Nếu ba năm nữa tao vẫn y vậy thì sao. Nếu ba năm nữa tao tệ hơn thì sao.
Mỗi câu "nếu" là một cái hố. Tao không rơi vào hố nào, nhưng tao đứng ở rìa tất cả.
---
Tao kể chuyện này cho thằng Khoa. Bạn tao từ hồi đại học.
Nó nghe xong, im một lúc, rồi nói: "Tao cũng vậy."
Tao hỏi: "Mày sợ cái gì?"
Nó nói: "Không biết. Nhưng sáng nào dậy cũng thấy nặng. Như mang cái gì trên lưng mà không nhìn thấy."
Tao hỏi: "Rồi mày làm gì?"
Nó nói: "Đi làm. Ăn cơm. Về nhà. Ngày nào cũng vậy. Sợ thì kệ, vẫn sống."
Nó nói câu đó bình thường lắm. Như nói trời hôm nay nắng.
Mà tao nghe xong thấy buồn.
Không phải buồn vì nó sợ. Buồn vì nó quen rồi. Buồn vì tao cũng đang quen.
---
Có đợt tao thử tìm hiểu. Đọc mấy bài về anxiety. Làm mấy cái test online. Kết quả bảo tao "moderate anxiety." Tao đọc xong, tắt. Không biết làm gì với thông tin đó.
Tao không muốn đi bác sĩ. Không phải vì sĩ diện. Mà vì tao không biết nói gì.
"Bác sĩ ơi, tôi sợ. Nhưng tôi không biết sợ cái gì."
Nghe ngu quá. Ai mà sợ mà không biết sợ cái gì.
Nhưng đó là sự thật.
---
Tao nhớ hồi nhỏ, ba tao hay nói: "Con trai không được sợ."
Ba nói vậy mỗi khi tao khóc. Mỗi khi tao không dám nhảy xuống hồ bơi. Mỗi khi tao không dám nói trước lớp.
Ba không ác. Ba chỉ nghĩ sợ là thứ bỏ được. Như bỏ thói quen xấu. Cố lên là hết.
Ba không biết rằng tao không bỏ được. Tao chỉ giấu đi.
Giấu giỏi đến mức tao quên luôn mình đang sợ.
Ba mươi tuổi, nó quay lại. Không gõ cửa. Không báo trước. Nó nằm sẵn trong ngực, chờ đêm xuống.
---
Có đêm tao thức đến bốn giờ sáng.
Không làm gì. Không xem gì. Chỉ nằm.
Tao nghe tiếng xe chạy ngoài đường. Tiếng ai đó đóng cửa. Tiếng chó sủa xa xa.
Thành phố ngủ rồi mà tao không ngủ được.
Tao tự hỏi: mình sợ chết hay sợ sống?
Không trả lời được.
Có lẽ sợ cả hai.
Sợ chết vì chưa làm đủ. Sợ sống vì không biết làm gì cho đủ.
---
Bạn gái tao hỏi: "Anh sao vậy? Dạo này anh khác lắm."
Tao nói: "Không có gì. Mệt thôi."
Nó nhìn tao. Tao biết nó không tin.
Nhưng tao không biết nói sao. Nói "anh sợ" thì sợ cái gì? Nói "anh lo" thì lo cái gì? Tao không có câu trả lời, nên tao chọn im.
Im lặng dễ hơn giải thích một thứ mình không hiểu.
---
Thằng Khoa gọi tao tuần sau. Rủ đi nhậu.
Tao đi. Hai đứa ngồi quán vỉa hè, uống bia, ăn đậu phộng.
Nó kể chuyện công ty. Tao kể chuyện dự án mới. Bình thường. Như mọi lần.
Rồi nó im.
Tao cũng im.
Hai đứa ngồi nhìn xe chạy.
Nó nói: "Mày biết không, có lúc tao nghĩ, nếu tao biết mình sợ cái gì, chắc tao đỡ sợ hơn."
Tao gật.
"Cái sợ mà không có tên. Nó mới ác."
Tao gật nữa.
Hai đứa uống tiếp. Không nói thêm.
---
Đêm đó tao về, nằm xuống.
Vẫn sợ.
Nhưng hơi khác. Không nhẹ hơn. Không nặng hơn. Chỉ là tao biết có thằng khác cũng đang nằm ở đâu đó, cũng sợ, cũng không biết sợ cái gì.
Tao không biết điều đó giúp gì.
Nhưng tao ngủ được sớm hơn mọi hôm.
Có lẽ ba giờ rưỡi thay vì bốn giờ.