Tao sợ ngủ một mình từ năm hai mươi bảy
I've been afraid to sleep alone since twenty-seven
Hồi nhỏ tao không sợ gì hết.
Nhà tao ở hẻm sâu, tối thui, chuột chạy dưới chân mà tao vẫn đi chân đất ra ngoài mua đồ cho má. Mười tuổi, tao ngủ một mình trên gác xép, gió lùa kêu rít, tao vẫn ngủ ngon.
Mười lăm tuổi, tao leo tường trốn học, nhảy xuống mương nước đen ngòm vì thằng bạn thách. Không sợ.
Mười tám tuổi, tao bỏ nhà lên Sài Gòn. Ba nói con đi thì đừng gọi về xin tiền. Tao nói dạ. Rồi đi.
Không sợ.
Tao làm phục vụ quán cà phê, ở trọ phòng mười mét vuông, tắm chung nhà vệ sinh với năm người lạ. Không sợ.
Tao sống như vậy tới hai mươi sáu.
Rồi tao bắt đầu sợ.
---
Năm hai mươi sáu, tao có việc ổn. Lương đủ sống. Phòng trọ riêng. Có người yêu.
Mọi thứ đâu vào đấy.
Rồi một đêm tao nằm trên giường, con bạn gái ngủ bên cạnh, tao bỗng thấy tim đập nhanh. Không lý do. Không ác mộng. Không có gì xảy ra.
Chỉ là tao nằm đó, mắt mở, nhìn trần nhà, và nghĩ: nếu tao chết ngay bây giờ thì sao?
Câu hỏi đó đến rồi không đi.
Tao bắt đầu sợ ngủ.
Đêm nào cũng vậy. Tao nằm xuống, nhắm mắt, rồi tim đập nhanh. Tao phải mở mắt ra. Phải nhìn thấy cái gì đó. Cái quạt đang quay. Cái đèn đường lọt qua rèm. Con bạn gái đang thở đều.
Tao cần biết mình còn sống.
---
Tao đi khám. Bác sĩ nói rối loạn lo âu. Cho thuốc. Tao uống.
Thuốc giúp tao ngủ. Nhưng không giúp tao hết sợ.
Bởi vì cái tao sợ không phải là bóng tối, không phải là ma, không phải là cái chết.
Tao sợ cái khoảng lặng.
Hồi nhỏ tao không có khoảng lặng. Ngày nào cũng chạy. Chạy kiếm cơm, chạy đi học, chạy trốn ba say rượu, chạy lên Sài Gòn. Lúc nào cũng có cái gì đó phải đối phó.
Khi mày bận đối phó, mày không có thời gian sợ.
Năm hai mươi sáu, lần đầu tiên tao không cần chạy nữa. Mọi thứ ổn. Và cái ổn đó, nó dọa tao hơn bất cứ thứ gì.
---
Tao kể chuyện này cho thằng Hùng. Bạn tao từ hồi mới lên Sài Gòn.
Nó nghe xong, im một lúc, rồi nói: tao cũng vậy.
Nó nói hồi còn nghèo, nó không bao giờ nghĩ về cái chết. Ngày nào cũng lo tiền nhà, tiền ăn, tiền gửi về cho má. Đầu óc nó đầy ắp.
Rồi nó lên được vị trí tốt. Có tiền. Có thời gian rảnh.
Và cái thời gian rảnh đó, nó giết nó từ từ.
Nó nói: mày biết không, hồi đó tao sợ đói. Bây giờ tao sợ yên tĩnh.
Tao hỏi: rồi mày làm sao?
Nó nói: tao làm việc nhiều hơn. Nhận thêm project. Đi gym. Học thêm tiếng Anh. Lúc nào cũng bận.
Tao hỏi: vậy hết sợ chưa?
Nó cười. Không trả lời.
---
Con bạn gái tao chia tay tao năm tao hai mươi bảy.
Không phải vì hết thương. Nó nói nó mệt. Mệt vì đêm nào tao cũng thức, cũng lật qua lật lại, cũng bật đèn lên rồi tắt. Nó nói nó không ngủ được khi nằm cạnh một người lúc nào cũng sợ.
Tao không giận nó. Tao hiểu.
Nhưng sau khi nó đi, tao sợ hơn.
Bây giờ tao nằm một mình. Không có tiếng thở đều bên cạnh. Không có ai để tao nhìn lúc ba giờ sáng rồi tự nhủ: còn người này, mình chưa chết.
Tao bắt đầu ngủ với tai nghe. Mở podcast. Mở nhạc. Mở bất cứ cái gì có tiếng người.
Tao cần tiếng người.
Không phải vì tao cô đơn. Mà vì im lặng, nó bắt tao phải nghe chính mình.
Và cái giọng trong đầu tao, nó nói những thứ tao không muốn nghe.
---
Năm hai mươi tám, tao đi gặp tâm lý.
Bà ấy hỏi: em sợ cái gì?
Tao nói: sợ chết.
Bà hỏi tiếp: em sợ chết, hay sợ sống mà không biết sống để làm gì?
Tao ngồi im.
Lâu lắm.
Rồi tao khóc.
Không phải khóc vì buồn. Khóc vì bị nói trúng.
Hồi nhỏ tao chạy vì phải chạy. Không cần lý do. Chạy để sống.
Bây giờ tao sống rồi. Và tao không biết chạy đi đâu nữa.
Cái sợ của tao, nó không phải sợ bóng tối. Nó là sợ đứng yên.
Đứng yên rồi nhìn xuống, thấy mình trống.
---
Bây giờ tao hai mươi chín.
Tao vẫn sợ.
Nhưng tao không chạy nữa. Không phải vì tao dũng cảm. Mà vì tao chạy mệt rồi.
Đêm nào tao cũng nằm xuống. Tim vẫn đập nhanh. Tao vẫn mở mắt nhìn trần nhà.
Nhưng tao không bật đèn.
Tao nằm đó. Với cái sợ. Như nằm cạnh một người quen mà tao không ưa, nhưng không đuổi đi được.
Có đêm tao ngủ được. Có đêm không.
Tao không biết cái này có gọi là tiến bộ không.