Tao sợ nhất cái phiên bản mình lúc ba giờ sáng
The version of myself I fear most shows up at three in the morning
Tao không sợ ma. Không sợ chết. Không sợ nghèo, dù tài khoản có tháng về số lẻ.
Tao sợ cái thằng nằm trên giường lúc ba giờ sáng.
---
Nó không phải tao ban ngày.
Ban ngày tao cười. Tao họp. Tao gật đầu khi sếp nói. Tao nhắn tin "oke anh" rồi làm. Tao chạy deadline. Tao cà phê với bạn, kể chuyện công ty, cười ha ha.
Ban ngày tao ổn.
Nhưng ba giờ sáng, cái thằng kia tỉnh dậy.
Nó không nói gì to. Nó chỉ hỏi.
"Mày đang làm cái gì vậy?"
---
Câu hỏi đó, tao không trả lời được.
Không phải vì tao ngu. Mà vì tao biết câu trả lời, và tao không dám nói ra.
Tao đang làm một công việc tao không ghét, nhưng cũng không thương. Tao đang yêu một người tao quen hơi lâu, nên không biết là yêu hay là quen. Tao đang sống ở một thành phố tao không chọn, chỉ là trôi tới đây rồi ở lại.
Mọi thứ đều "cũng được".
Và cái thằng ba giờ sáng, nó biết "cũng được" là lời nói dối lịch sự nhất mà tao tự kể cho mình.
---
Hồi hai mươi hai, tao có một danh sách.
Không phải danh sách mục tiêu hay ước mơ gì to tát. Chỉ là mấy thứ tao muốn thử. Đi một mình qua biên giới. Học vẽ. Viết một cái gì đó dài hơn ba trang. Nói thật với ba về chuyện tao không muốn nối nghiệp.
Bây giờ tao hai mươi tám.
Danh sách vẫn còn. Trong một cái note trên điện thoại, bị đẩy xuống dưới mấy cái list đi chợ và mật khẩu wifi.
Tao không xóa nó. Nhưng tao cũng không mở.
Vì mỗi lần mở, cái thằng ba giờ sáng lại nhìn tao.
---
Có đêm nó hỏi khác.
"Mày sợ thất bại hay sợ thành công?"
Tao nằm im.
Vì câu trả lời là: tao sợ thành công.
Nghe ngu. Ai lại sợ thành công.
Nhưng mà thật.
Nếu tao thử và thất bại, tao có cớ. "Ừ, tao thử rồi, không được." Xong. Đóng lại. Đi tiếp.
Nhưng nếu tao thử và nó ra gì đó. Nếu tao viết và có người đọc. Nếu tao bỏ việc và sống được. Nếu tao nói thật với ba và ổng hiểu.
Thì sao?
Thì tao phải thừa nhận rằng mấy năm qua, tao đã lãng phí. Rằng tao có thể sống khác từ lâu rồi, mà tao chọn không sống.
Cái đó mới sợ.
---
Tao có thằng bạn tên Phú.
Phú nghỉ việc hồi năm ngoái. Đi Đà Lạt, thuê phòng trọ, bán cà phê.
Mọi người bảo Phú dũng cảm.
Tao không nghĩ vậy.
Tao nghĩ Phú chỉ là sợ hơn tao. Sợ cái cảm giác nằm lúc ba giờ sáng và biết mình đang phí. Sợ đến mức phải làm gì đó. Bất kỳ cái gì.
Còn tao, tao sợ vừa đủ để mất ngủ, nhưng chưa đủ để hành động.
Cái vùng giữa đó, nó không đau dữ dội. Nó chỉ ê ẩm. Như một vết bầm cũ mà mày quên không nhớ đập vào đâu.
---
Có lần tao kể cho người yêu nghe.
Lúc đó khuya, nằm cạnh nhau, tao nói: "Anh sợ."
Cô ấy hỏi: "Sợ gì?"
Tao im.
Vì tao không biết diễn tả sao cho nó không nghe như than. Tao không than. Tao không buồn. Tao chỉ sợ.
Sợ rằng hai mươi năm nữa, tao vẫn nằm đúng chỗ này, vẫn cái câu hỏi đó, vẫn không trả lời.
Cô ấy ôm tao. Nói: "Ngủ đi."
Tao ngủ.
Nhưng cái thằng ba giờ sáng thì không.
---
Đợt rồi tao đi khám sức khỏe.
Bác sĩ bảo mọi thứ bình thường. Tim bình thường. Phổi bình thường. Máu bình thường.
Tao ra khỏi phòng khám, ngồi trên xe, tự hỏi: nếu mọi thứ bình thường, sao tao thấy cái gì đó sai.
Rồi tao hiểu.
Cái sai không nằm trong cơ thể. Nó nằm trong cái khoảng cách giữa con người tao đang là và con người tao biết mình có thể là.
Khoảng cách đó không lớn. Có khi chỉ một bước.
Nhưng tao đứng trước nó mấy năm rồi.
---
Đêm qua, ba giờ sáng, cái thằng đó lại tỉnh.
Nó không hỏi gì.
Nó chỉ nhìn.
Và tao nhận ra, cái tao sợ nhất không phải là nó.
Mà là một ngày nào đó, nó ngừng hỏi.
Nó chấp nhận.
Và tao cũng chấp nhận.
Rồi cả hai đứa tao nằm đó, im lặng, cho đến sáng. Cho đến hết.