Tao sợ nhất là lúc không còn gì để sợ
What scared me most was having nothing left to fear
Năm tao hai mươi bảy, tao sợ đủ thứ.
Sợ mất việc. Sợ người yêu bỏ. Sợ bố mẹ thất vọng. Sợ tài khoản về số không. Sợ ba mươi tuổi mà chưa có gì trong tay.
Tao sống với đống sợ hãi đó mỗi ngày, như mang theo cái ba lô nặng mà không dám đặt xuống. Vì tao nghĩ, còn sợ tức là còn có gì để mất. Còn có gì để mất tức là đời mình còn có giá trị.
Rồi tao mất thật.
---
Tháng Ba năm đó, công ty cắt giảm. Tao nằm trong danh sách. Sáng thứ Hai đi làm, chiều thứ Hai ôm thùng carton ra cửa. Nhanh vậy đó. Bốn năm làm ở đó, đi trong một buổi chiều.
Tao không khóc. Tao ngồi ở quán cà phê gần công ty, gọi một ly đen đá, uống hết, gọi thêm ly nữa. Rồi ngồi đó đến tối.
Tao nghĩ mình sẽ sợ lắm. Nhưng không. Tao chỉ thấy trống.
Tháng Tư, người yêu tao nói chia tay. Nó nói nhẹ lắm, không cãi nhau, không drama. Nó nói: "Em nghĩ mình không hợp nữa." Vậy thôi. Ba năm gói gọn trong một câu.
Tao cũng không khóc.
Tháng Năm, bố tao gọi. Ông hỏi công việc thế nào. Tao nói vẫn ổn. Ông hỏi con bé thế nào. Tao nói vẫn ổn. Hai câu nói dối trong một cuộc gọi ba phút.
Tao cúp máy, nằm xuống giường, nhìn trần nhà.
Và lần đầu tiên trong đời, tao nhận ra mình không sợ gì nữa.
---
Nghe thì tưởng là tự do. Mất hết rồi thì còn gì mà sợ, đúng không?
Nhưng không phải.
Cái cảm giác không còn gì để sợ, nó không giống tự do. Nó giống rơi tự do mà không thấy đáy. Không phải bay. Là rơi.
Hồi còn sợ mất việc, tao đi làm đúng giờ, cố gắng, nỗ lực. Hồi còn sợ người yêu bỏ, tao nhớ sinh nhật nó, nhớ nó thích ăn gì, nhớ nó buồn vì chuyện gì. Hồi còn sợ bố mẹ thất vọng, tao cố sống cho ra hồn.
Bây giờ không sợ nữa. Tao cũng không cố nữa.
Sáng dậy, nằm thêm hai tiếng. Không phải vì mệt. Vì không có lý do nào để ngồi dậy. Tối về, mở Netflix, xem ba tập liền, không nhớ nội dung tập nào. Đi ăn một mình, gọi đại, ăn hết, không nhớ vị.
Tao không buồn. Tao không vui. Tao chỉ đang ở đó.
---
Có một đêm, tao đi bộ ra công viên gần nhà. Lúc đó chắc mười một giờ. Công viên vắng, chỉ có mấy con mèo hoang.
Tao ngồi trên ghế đá, nhìn mấy con mèo chạy qua chạy lại. Nó sợ tao. Tao ngồi yên, nó lại gần. Tao nhúc nhích, nó chạy mất.
Tao nhìn con mèo chạy và nghĩ: nó sợ, nên nó còn phản ứng. Nó sợ, nên nó còn sống.
Còn tao? Tao ngồi đây, không sợ gì, không phản ứng gì. Ai đến cũng được. Ai đi cũng được. Việc gì xảy ra cũng được.
Tao tưởng đó là bình thản. Nhưng bình thản thì không trống rỗng như vậy.
---
Mấy tháng sau, tao bắt đầu đi phỏng vấn lại. Không phải vì hết sợ mà tìm lại được động lực. Mà vì tiền trong tài khoản sắp hết.
Cái sợ quay lại. Sợ hết tiền. Sợ phải về quê. Sợ gọi cho bố mẹ nói sự thật.
Và lạ lắm. Lúc cái sợ quay lại, tao thấy mình sống lại.
Tao bắt đầu dậy sớm hơn. Bắt đầu chuẩn bị hồ sơ, luyện phỏng vấn, lo lắng trước mỗi buổi gặp nhà tuyển dụng. Tao sợ run tay khi ngồi chờ ở sảnh. Sợ nói sai. Sợ bị từ chối.
Nhưng tao đang sợ. Tức là tao đang muốn một cái gì đó. Tức là tao còn quan tâm.
---
Tao không biết nói thế nào cho đúng.
Hồi trước tao nghĩ sợ hãi là kẻ thù. Là thứ phải vượt qua, phải đánh bại, phải loại bỏ. Mấy cuốn sách self-help nói vậy. Mấy video trên YouTube nói vậy. "Đừng sợ." "Hãy dũng cảm." "Fear is the enemy."
Nhưng cái giai đoạn tao không sợ gì, tao gần như không tồn tại.
Bây giờ tao vẫn sợ. Sợ khác đi một chút. Không phải sợ mất, mà sợ mình lại quay về cái trạng thái trống rỗng đó. Sợ mình lại không quan tâm đến bất cứ thứ gì.
Cái sợ đó, tao giữ lại. Không đuổi đi.
---
Tối qua tao gọi cho bố. Lần này tao nói thật. Nói mất việc mấy tháng rồi. Nói chia tay rồi. Nói đang đi tìm việc mới.
Ổng im lặng một lúc. Rồi ổng nói: "Vậy mày có cần tiền không?"
Tao nói không. Nhưng tao nói cảm ơn.
Cúp máy xong, tao khóc.
Lần đầu tiên sau mấy tháng.
Khóc vì sợ. Sợ mình suýt nữa thì mất luôn cái khả năng khóc.