Tao sợ nhất lúc mọi thứ đang ổn
I'm Most Afraid When Everything Is Fine
Tao kể mày nghe chuyện này.
Năm ngoái, tao được tăng lương.
Không nhiều. Nhưng đủ để tao không còn phải đếm ngày chờ cuối tháng.
Sếp gọi vào phòng, nói vài câu khen. Tao cảm ơn. Ra ngoài, đồng nghiệp chúc mừng. Tao cười.
Tối đó tao nằm trên giường.
Không vui.
Không buồn.
Sợ.
Tao sợ kiểu rất lạ. Không phải sợ mất việc. Không phải sợ sếp đổi ý. Tao sợ một thứ tao không gọi tên được.
Như kiểu, mọi thứ đang ổn quá. Mà tao thì không quen ổn.
Tao lớn lên trong nhà mà cái gì cũng có thể sập bất cứ lúc nào. Ba mẹ tao cãi nhau suốt. Không phải cãi to, không phải đánh đập. Chỉ là cái không khí trong nhà lúc nào cũng như trước cơn mưa. Nặng. Im. Chờ.
Hồi nhỏ, tao học được một thứ mà không ai dạy: khi mọi thứ yên, nghĩa là sắp có chuyện.
Ba tao đi làm về cười, mua bánh cho tao. Tao ăn mà bụng thắt. Vì tao biết. Tối nay hoặc ngày mai, sẽ có tiếng cửa đóng mạnh.
Mẹ tao dịu dàng bất thường. Nấu cơm ngon. Hỏi tao học hành. Tao trả lời mà mắt liếc cửa phòng. Vì tao biết. Sự dịu dàng đó không miễn phí.
Tao lớn lên như vậy.
Rồi tao đi làm. Có bạn gái. Thuê phòng trọ. Sống bình thường.
Nhưng cái "bình thường" đó, tao không tin nổi.
Bạn gái tao tốt với tao. Thật sự tốt. Nó nấu cơm, hỏi tao mệt không, ôm tao khi tao không nói gì. Tao nhìn nó mà nghĩ: bao giờ mày sẽ thay đổi?
Không phải tao không yêu nó. Tao yêu. Nhưng tao sợ yêu.
Vì trong đầu tao, yêu thương là thứ luôn đi kèm hóa đơn. Ai tốt với mày, rồi sẽ đòi lại. Hoặc rồi sẽ biến mất.
Tao sợ nhất là lúc nó ôm tao từ phía sau, nói "Em thương anh". Tao đứng im. Không phải vì không muốn đáp lại. Mà vì trong đầu tao, có tiếng nói: "Đợi đi. Rồi sẽ biết."
Đợi cái gì? Tao không biết.
Tao chỉ biết tao đợi.
Công việc cũng vậy. Được khen, tao không mừng. Tao nghĩ: chắc lần sau sẽ có chuyện. Được giao dự án lớn, tao không hào hứng. Tao nghĩ: chắc để thử mình rồi đuổi.
Tao sống trong trạng thái chờ sập.
Mà nó không sập.
Mấy tháng trôi qua. Lương vẫn vào. Bạn gái vẫn ở. Sếp vẫn bình thường. Không ai phản bội. Không ai bỏ đi.
Mà tao vẫn sợ.
Có hôm tao ngồi quán cà phê một mình. Nhìn ra đường. Xe chạy. Người đi. Trời nắng bình thường. Tao tự hỏi: tao đang sợ cái gì?
Rồi tao hiểu.
Tao không sợ chuyện xấu xảy ra.
Tao sợ mình không xứng với chuyện tốt.
Tao sợ cái ổn này không phải của tao. Sợ ai đó sẽ phát hiện tao không giỏi như họ tưởng. Sợ bạn gái sẽ nhận ra tao rỗng. Sợ sếp sẽ thấy tao chỉ đang giả vờ.
Tao sợ bị lộ.
Mà lộ cái gì? Tao cũng không rõ. Chỉ biết là sợ.
Tao kể chuyện này cho thằng bạn thân. Nó nghe xong, im một lúc, rồi nói: "Mày giống tao."
Nó kể hồi nó mới có con. Vợ nó sinh xong, nó bế đứa nhỏ trên tay. Nó khóc. Không phải vì hạnh phúc. Vì sợ. Nó sợ mình sẽ làm hỏng đứa nhỏ. Sợ mình không đủ tốt. Sợ một ngày nào đó, con nó sẽ nhìn nó như nó từng nhìn ba nó.
Nó nói: "Tao bế con mà tay run. Không phải vì nó nặng. Vì tao sợ mình không xứng bế nó."
Tao nghe mà thấy quen.
Cái sợ đó, nó không ồn. Không la hét. Không làm tao mất ngủ. Nó chỉ ở đó. Như cái bóng. Đi đâu cũng theo.
Tao vui, nó nhắc: đợi đi. Tao yên, nó nhắc: chưa xong đâu. Tao được thương, nó nhắc: mày không xứng.
Có lần tao thử nói với bạn gái. Tao nói: "Anh sợ."
Nó hỏi: "Sợ gì?"
Tao nói: "Sợ cái này quá tốt."
Nó nhìn tao. Không nói gì. Rồi nó nắm tay tao.
Tao muốn tin. Mà cái phần trong tao, phần hồi nhỏ, phần đã học thuộc bài "yên ổn là giả", nó không chịu.
Tao hai mươi bảy tuổi.
Tao có việc, có người yêu, có sức khỏe, có bạn bè.
Mà tao sống như đang chờ động đất.
Không ai đe dọa tao. Không ai đuổi tao. Không ai bỏ tao.
Nhưng tao vẫn sợ.
Và cái sợ nhất, là tao không biết mình sẽ sợ đến bao giờ.