Tao sợ tiếng chuông điện thoại từ lúc nào không biết
I Don't Know When I Started Fearing the Sound of My Phone
Hồi hai mươi tuổi, tao nghe điện thoại reo là giật lấy. Sợ lỡ cuộc gọi. Sợ trễ hẹn. Sợ ai đó rủ đi chơi mà mình không bắt máy kịp.
Bây giờ tao hai mươi tám. Điện thoại reo, tao nhìn màn hình rồi để đó. Không phải vì bận. Mà vì sợ.
Sợ sếp gọi ngoài giờ. Sợ mẹ gọi hỏi lương tháng này bao nhiêu. Sợ chủ nhà nhắn tăng tiền phòng. Sợ tin nhắn ngân hàng báo số dư.
Tao không nhớ chính xác nó bắt đầu từ khi nào.
Có thể là từ cái đêm sếp gọi lúc mười một giờ, bảo mai họp sớm, giọng lạnh như không có gì. Tao dập máy rồi nằm thở không nổi. Không phải vì cuộc họp. Mà vì cái cảm giác bất cứ lúc nào, bất cứ ai cũng có thể với tay vào đời mình.
Hoặc có thể sớm hơn.
Hồi tao mới ra trường, ba gọi. Ba không nói gì nhiều. Chỉ hỏi: "Con ổn không?" Tao nói ổn. Ba im. Rồi ba nói: "Ba bệnh."
Hai chữ thôi.
Tao ngồi trên cái giường ký túc xá cũ, cầm điện thoại, không biết nói gì. Cái sợ lúc đó không phải sợ ba chết. Chưa nghĩ tới đó. Mà sợ mình không đủ. Không đủ tiền. Không đủ lớn. Không đủ gì hết để làm được bất cứ cái gì cho ba.
Từ đó, mỗi lần điện thoại reo, tao nín thở một nhịp trước khi nhìn.
Bạn tao, thằng Khoa, nó khác. Điện thoại reo là nó bắt. Ai nhắn là nó trả lời. Tao hỏi: "Mày không sợ à?" Nó nhìn tao, cười: "Sợ gì?"
Tao không giải thích được.
Vì tao cũng không biết mình sợ gì.
Không phải sợ tin xấu. Tao đã nhận tin xấu nhiều rồi. Ba bệnh, rồi ba khỏe lại. Sếp mắng, rồi cũng qua. Chủ nhà tăng tiền, tao dọn đi chỗ khác.
Mỗi chuyện đều qua. Nhưng cái sợ thì ở lại.
Nó không nằm ở chuyện gì cụ thể. Nó nằm ở cái khoảnh khắc trước khi biết. Cái giây điện thoại reo mà mình chưa nhìn màn hình. Cái lúc tay cầm máy lên, ngón cái chưa vuốt.
Tao sợ cái khoảnh khắc đó.
Có bữa tao tắt chuông. Để im lặng cả ngày. Tưởng sẽ nhẹ hơn. Nhưng không. Vì tao bắt đầu sợ cái im lặng. Sợ mình bỏ lỡ gì đó. Sợ ai đó cần mình mà mình không biết.
Tao kể cho con Hà nghe. Nó là bạn gái tao. Nó nghe xong nói: "Hay là mày đi gặp bác sĩ?"
Tao gật đầu. Nhưng không đi.
Không phải vì sĩ diện. Mà vì tao sợ gọi đặt lịch.
Nghe ngu không?
Sợ gọi điện thoại để chữa bệnh sợ điện thoại.
Tao biết nó vô lý. Tao biết cái tiếng chuông chỉ là tiếng chuông. Cái màn hình chỉ là ánh sáng. Cái tin nhắn chỉ là chữ.
Nhưng mỗi lần nó reo, cơ thể tao phản ứng trước khi đầu kịp nghĩ. Tim đập nhanh. Tay lạnh. Bụng thắt.
Tao đã thử đổi nhạc chuông. Từ mặc định sang nhạc piano. Rồi sang tiếng chim. Rồi sang chế độ rung.
Không khác gì.
Vì vấn đề không phải tiếng chuông.
Có đêm tao nằm nghĩ. Nếu ngày mai tao thức dậy, không có điện thoại, không ai gọi được, không ai nhắn được. Tao sẽ thấy sao?
Câu trả lời làm tao giật mình.
Tao sẽ thấy nhẹ.
Rồi tao sẽ sợ cái nhẹ đó.
Vì nhẹ nghĩa là không ai cần mình. Không ai cần mình nghĩa là mình không quan trọng. Không quan trọng nghĩa là... tao không biết mình là gì nữa.
Thì ra tao không sợ điện thoại. Tao sợ cái gì đó lớn hơn mà tao gọi không được tên.
Nó nằm ở đâu đó giữa việc sợ bị cần và sợ không ai cần.
Tao hai mươi tám tuổi. Có việc làm. Có bạn gái. Có phòng trọ. Có đủ thứ mà người ta bảo là ổn.
Nhưng mỗi lần điện thoại reo, tao vẫn nín thở.
Hôm qua mẹ gọi. Tao nhìn màn hình. Để reo hết. Rồi gọi lại.
Mẹ hỏi: "Sao không bắt máy?" Tao nói: "Con đang bận."
Không bận gì hết. Chỉ là cần thêm vài giây. Vài giây để chuẩn bị. Cho cái gì thì tao cũng không rõ.