Tao sợ tiếng chuông tin nhắn lúc nửa đêm
I Fear the Sound of a Late-Night Message
Tao không nhớ chính xác từ khi nào.
Có thể là từ cái đêm ba gọi lúc một giờ sáng, nói mẹ nhập viện. Có thể là từ lần sếp nhắn lúc mười một giờ đêm, bảo mai lên phòng họp. Có thể là từ tin nhắn của con bạn, ba chữ: "Tao chia tay."
Tao không nhớ. Nhưng từ đó, mỗi lần điện thoại kêu sau mười giờ tối, ngực tao thắt lại.
Không phải đau. Không phải lo. Mà là một cái gì đó nhanh hơn cả suy nghĩ. Như tay chạm bếp nóng rồi rụt lại, não chưa kịp hiểu thì cơ thể đã phản ứng.
Tao hai tám tuổi.
Làm công ty công nghệ. Lương ổn. Bạn bè nói tao sống thoải mái. Tao cũng nghĩ vậy. Ban ngày tao bình thường. Họp hành, deadline, cà phê, gym. Mọi thứ chạy đều.
Nhưng tối đến, tao để điện thoại úp xuống bàn.
Không phải vì tao ghét ai nhắn tin. Mà vì tao sợ cái giây đầu tiên. Cái giây nhìn thấy màn hình sáng lên mà chưa kịp đọc nội dung. Cái giây đó, trong đầu tao, mọi thứ tệ nhất đều có thể xảy ra.
Mẹ ngã. Ba bệnh nặng hơn. Công ty cắt giảm. Người yêu nói "mình cần nói chuyện."
Tất cả dồn vào một phần mười giây. Rồi tao đọc tin nhắn. Thường thì chẳng có gì. Quảng cáo. Bạn gửi meme. Nhóm chat công ty ai đó gửi sticker chúc ngủ ngon.
Tao thở ra. Rồi cười. Rồi tự hỏi mình bị gì.
---
Hồi hai mươi hai, tao không thế.
Hồi đó điện thoại kêu lúc nào tao cũng bốc. Nửa đêm bạn gọi rủ đi ăn, tao xỏ dép chạy. Sếp gọi cuối tuần, tao nghe cười hề hề. Tin nhắn lạ tao cũng mở, tò mò.
Hồi đó tao chưa biết sợ. Vì hồi đó chưa có gì để mất.
Ba còn khỏe. Mẹ còn cằn nhằn mỗi ngày, cái kiểu cằn nhằn mà bây giờ tao thèm nghe lại. Công việc thì mới vào, sai cũng chẳng sao, đâu ai kỳ vọng gì thằng mới.
Rồi mọi thứ thay đổi. Không phải thay đổi kiểu sụp đổ. Mà thay đổi kiểu từ từ, như nước dâng.
Ba đi khám, bác sĩ nói phải theo dõi. Không nghiêm trọng, nhưng cũng không phải chuyện nhỏ. Mẹ bắt đầu hay quên. Quên tắt bếp. Quên khóa cửa. Quên tao đã nói gì hôm qua.
Ở công ty, tao lên senior. Nghe oai. Nhưng lên senior nghĩa là lỗi của tao bây giờ ảnh hưởng cả team. Nghĩa là sếp nhắn tin lúc khuya không phải để hỏi thăm.
Rồi thằng bạn thân nhất chia tay. Nó nhắn tao lúc hai giờ sáng. Ba chữ. Tao đọc xong nằm im. Không biết nói gì. Không phải vì không thương nó. Mà vì tao nhận ra, tin nhắn lúc hai giờ sáng chưa bao giờ mang tin vui.
Từ đó, tao bắt đầu sợ.
---
Cái sợ này nó lạ.
Nó không giống sợ ma. Không giống sợ thi rớt. Không giống sợ bị đánh.
Nó giống như lúc nào cũng có một cái gì đó đang chờ. Ở phía sau cánh cửa. Ở đầu dây bên kia. Ở dòng tin nhắn chưa mở.
Tao biết chín mươi phần trăm là không có gì. Tao biết. Lý trí tao biết rõ.
Nhưng cái một phần mười giây đó, lý trí không kịp đến.
Tao kể chuyện này cho đứa bạn. Nó cười, nói tao overthink. Nói tao nên đi tập thiền. Nói tao nên bớt đọc tin tức tiêu cực.
Tao gật. Tao cũng nghĩ vậy. Tao cũng muốn vậy.
Nhưng tối đó về nhà, điện thoại kêu lúc mười một giờ, tao vẫn thấy ngực thắt.
Không phải tao không nghe lời nó. Mà là cái sợ này nó không ở trong đầu. Nó ở trong ngực. Trong bụng. Trong cái cách tay tao run nhẹ khi với lấy điện thoại.
---
Có lần tao thử tắt điện thoại trước khi ngủ.
Đêm đó tao ngủ ngon nhất mấy tháng. Sáng dậy, mở máy, hai mươi ba tin nhắn. Không có gì quan trọng.
Tao thở phào.
Rồi tao nghĩ: nếu có chuyện gì xảy ra trong đêm thì sao?
Nếu ba lên cơn? Nếu mẹ ngã? Nếu ai đó cần tao mà tao không nghe?
Vậy là tao lại bật điện thoại.
Rồi lại sợ.
Nó là một cái vòng. Bật thì sợ. Tắt thì lo. Mà lo với sợ, tao không biết cái nào nặng hơn.
---
Gần đây tao hay ngồi ở ban công lúc khuya.
Không làm gì. Không lướt điện thoại. Không nghe nhạc. Chỉ ngồi.
Có đêm tao nhìn xuống đường, thấy ông bảo vệ chung cư đi qua đi lại. Ổng cũng cầm điện thoại. Thỉnh thoảng nhìn màn hình, rồi bỏ túi. Bình thường. Không thắt ngực. Không run tay.
Tao tự hỏi: ổng không sợ à? Hay ổng sợ mà quen rồi? Hay ổng không có ai để mà sợ mất?
Tao không biết.
Tao chỉ biết là tao hai tám tuổi, và tao sợ tiếng chuông điện thoại.
Không phải vì điện thoại có gì đáng sợ.
Mà vì tao đã bắt đầu có những thứ mà tao sợ mất.