Tao tắt điện thoại ba ngày mà không chết
I turned off my phone for three days and didn't die
Tao tắt điện thoại vào tối thứ Sáu.
Không phải vì muốn detox. Không phải vì đọc bài nào đó về sống tỉnh thức. Tao tắt vì hết pin, mà dây sạc để ở công ty.
Thứ Bảy sáng, tao dậy lúc tám giờ.
Bình thường tao dậy lúc bảy, mở mắt là cầm điện thoại. Lướt tin. Đọc tin nhắn nhóm. Xem ai đăng gì. Chưa ra khỏi giường mà đầu đã đầy.
Hôm đó tao dậy, nhìn trần nhà.
Trần nhà trắng. Có vết nứt nhỏ chạy từ góc phòng ra giữa. Tao ở căn phòng này hai năm rồi mà chưa bao giờ thấy vết nứt đó.
Tao nằm thêm mười phút. Không nghĩ gì. Nghe tiếng xe ngoài đường. Nghe tiếng bà bán xôi rao. Nghe tiếng quạt trần quay.
Mười phút đó dài hơn cả tuần đi làm.
---
Tao xuống dưới, mua cà phê đá.
Ông già bán cà phê hỏi: "Hôm nay nghỉ hả?"
Tao gật. Ổng rót cà phê, không nói thêm.
Tao ngồi trên cái ghế nhựa, nhìn con hẻm. Có đứa nhỏ đạp xe. Có bà già phơi đồ trên sân thượng. Có con mèo nằm dưới gốc cây.
Không có gì đặc biệt. Nhưng tao nhìn mọi thứ rõ hơn bình thường.
Bình thường tao ngồi đây cũng cầm điện thoại. Mắt nhìn màn hình, tai nghe nhạc. Tao có mặt ở con hẻm mà không thật sự ở đó.
Hôm nay tao ở đó thật.
---
Đến trưa, tao bắt đầu bồn chồn.
Tay tao với tìm điện thoại theo phản xạ. Không có. Tao thấy trống. Như thiếu cái gì đó. Như mất một phần cơ thể.
Tao tự hỏi: thiếu cái gì?
Thiếu tin nhắn? Chưa chắc ai nhắn. Thiếu mạng xã hội? Tao lướt cũng chẳng vui. Thiếu thông báo? Toàn quảng cáo với tin rác.
Vậy mà tao vẫn thấy thiếu.
Cái thiếu đó không phải thiếu thông tin. Thiếu cảm giác được kết nối. Hoặc đúng hơn, thiếu cảm giác mình đang tồn tại trong mắt ai đó.
Không ai nhắn, không ai like, không ai tag. Tao như biến mất khỏi thế giới.
Mà thế giới vẫn chạy bình thường.
---
Chiều thứ Bảy, tao đi bộ.
Không có Google Maps. Không có podcast. Không có nhạc.
Tao đi từ phòng trọ ra công viên gần nhà. Khoảng hai cây số. Bình thường tao chạy xe máy, mười phút. Đi bộ mất bốn mươi phút.
Bốn mươi phút đó tao thấy nhiều thứ chưa bao giờ thấy.
Cái tiệm sửa giày ở đầu hẻm, ông thợ ngồi khâu bằng tay, kính lão trễ xuống mũi. Cái quán cơm bình dân có tấm bảng viết tay "Cơm 25k, thêm trứng 5k". Cái cây bàng ở góc đường, rễ đội nứt vỉa hè.
Tao đi ngang qua những thứ này mỗi ngày. Mà chưa bao giờ nhìn.
Tao đang sống ở đâu?
Tao ở thành phố này bốn năm. Thuê phòng, đi làm, về nhà. Lặp lại. Tao biết đường đi làm, đường về nhà, đường tới quán nhậu quen. Ngoài ra, tao không biết gì.
Bốn năm sống ở một nơi mà như người lạ.
---
Tối thứ Bảy, tao nằm đọc sách.
Cuốn sách để trên kệ từ hồi Tết, ai đó tặng. Tao chưa mở bao bì.
Đọc được ba mươi trang thì buồn ngủ. Tao tắt đèn lúc mười giờ.
Mười giờ. Bình thường giờ đó tao mới bắt đầu lướt điện thoại. Nằm trên giường, mở TikTok, xem hết video này tới video khác. Đến một hai giờ sáng mới ngủ. Sáng dậy mệt, uống cà phê cho tỉnh, rồi lại lặp lại.
Hôm đó tao ngủ lúc mười giờ, dậy lúc bảy giờ sáng Chủ nhật.
Chín tiếng.
Tao không nhớ lần cuối mình ngủ chín tiếng là khi nào.
---
Chủ nhật trôi qua chậm.
Tao giặt đồ. Lau nhà. Nấu mì gói nhưng thêm rau, thêm trứng, bày ra tô cho đàng hoàng.
Tao ngồi ăn một mình, không bật TV, không mở laptop.
Muỗng mì nóng. Nước dùng có vị ngọt từ rau. Trứng chần vừa chín tới.
Tao ăn tô mì đó mười lăm phút.
Bình thường tao ăn năm phút, vừa ăn vừa xem YouTube. Nuốt xong không nhớ mình ăn gì.
Hôm đó tao nhớ.
---
Chiều Chủ nhật, tao ghé công ty lấy dây sạc.
Cắm điện thoại vào. Chờ nó bật lên.
Màn hình sáng. Thông báo đổ vào.
Ba mươi hai tin nhắn. Mười bốn thông báo email. Hai mươi mấy notification từ mạng xã hội.
Tao nhìn đống thông báo đó.
Không có gì quan trọng.
Không ai chết. Không ai cần tao gấp. Không có gì thay đổi.
Ba ngày tao biến mất khỏi thế giới số, và thế giới không hề nhận ra.
---
Tao bật điện thoại lại. Trả lời tin nhắn. Vào lại mạng xã hội.
Mọi thứ quay về như cũ.
Nhưng tao nhớ ba ngày đó.
Nhớ vết nứt trên trần nhà. Nhớ tiếng bà bán xôi rao. Nhớ ông thợ sửa giày. Nhớ tô mì nóng ăn mười lăm phút.
Nhớ cảm giác mười phút nằm trên giường không nghĩ gì.
Tao không biết gọi cảm giác đó là gì.
Có thể là bình yên.
Mà cũng có thể chỉ là lần đầu tiên, sau rất lâu, tao thật sự ở đây.
---
Tao hai mươi bảy tuổi.
Tao đã quên cảm giác đó từ lúc nào, tao cũng không biết.