Tao tắt điện thoại được hai ngày rồi không biết làm gì
I turned off my phone for two days and had no idea what to do
Tao tắt điện thoại vào tối thứ Sáu.
Không phải vì giác ngộ gì. Không phải đọc được bài nào về digital detox rồi cảm thấy mình cần thay đổi. Tao chỉ mệt. Mệt kiểu không giải thích được. Mệt kiểu nằm trên giường mà vẫn lướt, lướt xong thì mệt hơn, mà không lướt thì không biết làm gì.
Nên tao tắt.
Giây đầu tiên, tao thấy nhẹ. Giây thứ hai, tao thấy sợ.
Không phải sợ lỡ gì. Sợ cái im lặng.
Căn phòng trọ tao ở quận Bình Thạnh, hai mươi mét vuông, có cái quạt trần kêu cọt kẹt. Bình thường tao không nghe tiếng quạt. Bình thường tao đeo tai nghe, mở podcast, mở nhạc, mở gì cũng được, miễn có tiếng. Tối đó tao nằm nghe tiếng quạt lần đầu tiên sau mấy tháng.
Nó kêu đều. Cọt. Kẹt. Cọt. Kẹt.
Tao nằm nghe mà thấy bứt rứt. Tay cứ với xuống gối tìm điện thoại. Không có. Tao đã nhét nó vào ngăn kéo bàn, khóa lại, bỏ chìa trong ba lô.
Mười lăm phút đầu, tao nghĩ đến công việc. Thứ Hai có meeting. Sếp gửi mail chưa. Con bé đồng nghiệp nhắn gì trên group chưa. Khách hàng có phản hồi gì không.
Ba mươi phút sau, tao nghĩ đến đám bạn. Thằng Hùng có rủ đi nhậu cuối tuần không. Con Linh có đăng story gì mới không. Tao lỡ gì chưa.
Một tiếng sau, tao không nghĩ gì nữa.
Không phải đầu óc trống rỗng kiểu thiền. Tao chưa bao giờ thiền được. Tao chỉ hết thứ để nghĩ. Như cái máy chạy hết xăng, nó không tắt ngay, nó khục khục vài cái rồi mới dừng.
Tao nằm nhìn trần nhà.
Trần nhà có vết ố vàng, hình dạng giống bản đồ nước Ý. Tao dọn vào phòng này tám tháng rồi mà chưa bao giờ nhìn thấy cái vết đó.
Tao ngủ lúc nào không biết.
---
Sáng thứ Bảy, tao dậy lúc bảy giờ.
Bình thường tao dậy lúc chín, mười giờ. Cuối tuần mà. Nhưng hôm đó tao dậy sớm, không chuông báo thức, không ai gọi. Tự dậy.
Tao đứng ở ban công. Phòng tao tầng bốn, nhìn xuống con hẻm nhỏ. Có bà bán xôi đẩy xe đi ngang. Có ông già dắt con chó đi dạo. Con chó nhỏ xíu, chân ngắn, chạy lạch bạch.
Tao đứng nhìn. Không chụp hình. Không quay story. Chỉ nhìn.
Bà bán xôi dừng lại ở đầu hẻm. Ông già mua một gói. Hai người nói gì đó, tao nghe không rõ, nhưng thấy bà bán xôi cười. Nụ cười bình thường. Không có gì đặc biệt.
Mà tao đứng nhìn lâu thiệt lâu.
---
Buổi trưa tao đi bộ ra quán cơm đầu hẻm.
Bình thường tao đặt app. Nằm trên giường, lướt mấy cái quán, so sánh giá, đọc review, chọn mãi rồi cũng đặt cái quen. Hôm đó tao đi bộ. Năm phút.
Quán cơm bình dân, loại có mấy cái khay inox bày đồ ăn. Tao chỉ cơm, canh, miếng cá kho. Ngồi ăn.
Bàn nhựa. Ghế nhựa. Quạt trần quay chậm. Có gia đình ngồi bàn bên, hai vợ chồng với đứa con nhỏ. Đứa nhỏ bốc cơm bằng tay, mẹ nó la, nó cười.
Tao ăn hết dĩa cơm. Uống ly trà đá. Trả tiền. Ba mươi lăm ngàn.
Tao đi bộ về.
Dọc đường có cây bàng. Lá rụng đầy vỉa hè. Tao đạp lên mấy cái lá khô, nghe nó kêu rạo rạo.
Tao không nghĩ gì. Chỉ nghe tiếng lá.
---
Chiều thứ Bảy, tao ngồi ở bàn.
Không laptop. Không sách. Không gì hết.
Tao ngồi.
Năm phút đầu, khó chịu. Mười phút sau, bớt. Hai mươi phút sau, tao bắt đầu nghe tiếng mưa. Mưa từ lúc nào tao không biết. Nó rơi trên mái tôn nhà bên cạnh, lộp bộp, đều đều.
Tao mở cửa sổ. Gió lùa vào. Mát.
Tao ngồi nghe mưa.
Không ai biết tao đang ngồi nghe mưa. Không ai cần biết. Tao cũng không cần ai biết.
Cái cảm giác đó, tao không biết gọi là gì.
Nó không phải vui. Không phải buồn. Không phải hạnh phúc kiểu mấy bài trên mạng hay nói. Nó nhẹ. Nhẹ kiểu không có gì đè lên ngực.
Tao ngồi đó đến khi mưa tạnh.
---
Chủ nhật, tao vẫn chưa mở điện thoại.
Sáng đi mua ổ bánh mì ở xe đầu hẻm. Ông bán bánh mì hỏi: "Ủa lâu rồi không thấy mày, đi đâu?"
Tao nói: "Dạ con ở đây, mà hay đặt app."
Ổng cười: "Vậy hả. Tao tưởng mày dọn đi rồi."
Tao cầm ổ bánh mì về, cắn một miếng dọc đường. Bánh giòn. Pate béo. Đồ chua cắn rau ráu.
Bình thường tao ăn bánh mì mà mắt nhìn điện thoại. Không nhớ vị gì. Hôm đó tao nhớ.
---
Chiều chủ nhật, tao mở ngăn kéo.
Lấy điện thoại ra. Bật lên.
Ba mươi bảy tin nhắn. Mười hai thông báo email. Bốn cuộc gọi nhỡ. Hai tin nhắn từ mẹ.
Tao đọc tin mẹ trước. "Con ăn cơm chưa?" và "Cuối tuần về không?"
Tao nhắn lại: "Con ăn rồi. Tuần sau con về."
Rồi tao đặt điện thoại xuống bàn. Không mở mấy cái còn lại. Chưa. Để mai.
Tao ra ban công. Trời chiều. Nắng xiên qua mấy tòa nhà, vàng vàng.
Tao đứng đó.
Hai ngày không điện thoại. Không có gì thay đổi. Công việc vẫn đó. Tin nhắn vẫn đó. Thế giới không sụp đổ vì tao biến mất hai ngày.
Nhưng tao thấy cái gì đó.
Tao không biết gọi nó là gì. Nó ở đó, trong cái khoảng trống giữa tiếng quạt trần, tiếng mưa, tiếng lá khô dưới chân, tiếng bà bán xôi cười.
Nó ở đó từ lâu rồi.
Tao chỉ không bao giờ đủ im để nghe.