Tao thức dậy lúc ba giờ sáng mỗi đêm
I Wake Up at Three Every Night
Tao không biết nó bắt đầu từ khi nào.
Có thể là từ hồi ba tao nằm viện. Có thể là từ lúc tao ký hợp đồng thuê nhà cái căn hai mươi lăm mét vuông đó. Có thể sớm hơn nữa. Tao không nhớ.
Chỉ biết là bây giờ, cứ đêm nào cũng vậy. Ba giờ sáng. Mắt mở bừng. Tim đập.
Không phải ác mộng. Không phải tiếng ồn. Không phải ai gọi.
Chỉ là tỉnh. Rồi sợ.
Sợ cái gì thì tao không nói được. Nó không có hình dạng. Không có tên. Nó giống như một cái gì đó nặng, đè lên ngực, mà tao không nhìn thấy.
Tao nằm đó. Nhìn trần nhà. Cái quạt trần quay chậm. Ánh đèn đường lọt qua khe rèm.
Rồi tao bắt đầu nghĩ.
Nghĩ về tiền. Tháng này đóng tiền nhà xong còn bảy triệu. Bảy triệu cho hai mươi mấy ngày. Ăn, xăng, điện thoại, bảo hiểm xe. Chưa tính ba tao còn uống thuốc.
Nghĩ về công việc. Cái dự án đang làm, sếp không nói gì, mà cái kiểu không nói gì đó mới đáng sợ. Tao không biết mình đang làm tốt hay đang bị cho ra rìa từ từ.
Nghĩ về mối quan hệ. Con Linh nhắn tin ít đi. Tao cũng nhắn ít đi. Không ai nói gì. Nhưng cái khoảng trống giữa hai tin nhắn ngày càng rộng. Tao biết nó đang chết. Mà tao không làm gì.
Nghĩ về sức khỏe. Tuần trước tao ho. Ho mấy ngày không hết. Tao google. Đọc xong thì sợ hơn. Nhưng tao không đi khám. Vì sợ. Sợ nghe cái gì đó mà tao chưa sẵn sàng nghe.
Tao sợ đi khám mà cũng sợ không đi khám.
Tao sợ mất việc mà cũng sợ giữ việc.
Tao sợ con Linh bỏ mà cũng sợ phải nói chuyện thật với nó.
Cái sợ nó không đi đâu. Nó ở đó. Nó đợi tao. Mỗi đêm. Ba giờ sáng.
---
Hồi nhỏ tao không biết sợ.
Tao nhảy từ mái nhà xuống đống cát. Tao bơi ra giữa sông mà không biết bơi. Tao đánh nhau với thằng lớn hơn hai tuổi mà không thấy gì.
Hồi đó, cái sợ nó đơn giản. Sợ bị đánh. Sợ bị mắng. Sợ con chó nhà hàng xóm.
Bây giờ, cái sợ nó phức tạp hơn. Nó không gầm gừ. Nó không cắn. Nó chỉ ngồi đó, trong đầu tao, và nói nhỏ.
Nó nói: mày không đủ.
Nó nói: sớm muộn gì cũng lộ.
Nó nói: mọi người đang nhìn.
Nó nói: mày đang giả vờ.
---
Tao kể cho thằng Hùng nghe. Thằng bạn thân từ hồi đại học.
Nó cười. Nói: "Mày cũng vậy hả? Tao tưởng mình tao."
Rồi nó kể. Nó sợ vợ nó bỏ. Không phải vì vợ nó có dấu hiệu gì. Mà vì nó thấy mình không xứng. Nó lương cao hơn tao, nhà đẹp hơn tao, vợ đẹp hơn bạn gái tao. Mà nó sợ y chang tao.
Tao hỏi: "Mày sợ cái gì cụ thể?"
Nó im một lúc. Rồi nói: "Tao không biết. Chỉ là sợ. Sợ một ngày thức dậy, mọi thứ biến mất."
Tao hiểu câu đó. Hiểu từng chữ.
Vì tao cũng sợ y vậy. Sợ một ngày mở mắt ra, cái cuộc đời tao đang cố giữ, nó tuột hết. Tiền. Người. Sức khỏe. Ý nghĩa.
Mà cái buồn cười là, tao chưa mất gì cả. Tao vẫn có việc. Vẫn có nhà ở. Vẫn có người nhắn tin. Vẫn còn sức khỏe đi làm mỗi ngày.
Nhưng tao sống như đang sắp mất.
---
Có lần tao đọc được một câu ở đâu đó. Đại loại là, con người sợ nhất không phải cái đã xảy ra, mà là cái chưa xảy ra.
Tao nghĩ câu đó đúng.
Vì nhìn lại, mấy thứ đã xảy ra với tao, tao đều sống qua được. Ba tao nằm viện, tao chạy tiền, tao lo, tao qua. Mất việc lần trước, tao xin việc mới, cũng qua. Chia tay con bạn gái cũ, đau, nhưng cũng qua.
Cái gì đã xảy ra, tao đều xử lý được.
Nhưng cái chưa xảy ra, tao không xử lý được. Vì nó không có thật. Mà cái gì không có thật thì không đánh được, không giải quyết được, không nói chuyện được.
Tao đấm vào không khí mỗi đêm.
---
Tối qua, ba giờ sáng, tao lại tỉnh.
Nhưng lần này tao không nằm nhìn trần nhà. Tao ngồi dậy. Đi ra ban công. Hút một điếu thuốc.
Nhìn xuống đường. Không có ai. Mấy cái đèn đường vàng vọt. Một con mèo đi ngang qua. Nó không sợ gì cả.
Tao nhìn con mèo đó lâu lắm.
Nó đi. Chậm. Không vội. Không nhìn lại. Không lo con chó ở góc phố. Không lo ngày mai ăn gì.
Nó chỉ đi.
Tao hút hết điếu thuốc. Vào. Nằm xuống.
Vẫn sợ. Nhưng tao nhận ra một thứ.
Cái sợ nó không giết tao. Cái sợ về cái sợ mới giết tao.
Tao sợ, rồi tao sợ việc mình đang sợ, rồi tao sợ rằng mình sẽ sợ mãi. Nó chồng lên nhau. Ba lớp. Bốn lớp. Như cái chăn mùa đông, đắp nhiều quá thì ngộp.
Còn cái sợ ban đầu, cái sợ gốc, nó nhỏ lắm. Nhỏ hơn tao tưởng nhiều.
---
Sáng nay tao đi làm. Vẫn mệt. Vẫn thâm quầng mắt.
Sếp gọi vào phòng. Tao nghĩ: xong rồi.
Nó nói: "Dự án em làm tốt. Quý sau anh muốn em lead."
Tao ra ngoài. Ngồi ở bàn. Nhìn màn hình.
Mấy đêm tao thức, mấy đêm tao sợ mất việc, mấy đêm tao đấm vào không khí.
Nó khen tao.
Tao không vui. Tao chỉ thấy mệt. Mệt vì đã sợ quá nhiều cho một thứ không có thật.
---
Tối nay, chắc ba giờ sáng tao lại dậy.
Tao biết.
Nhưng tao không biết mình sẽ sợ cái gì.