Tao thuê phòng trọ mới rồi không làm gì cả
I Rented a New Room and Did Absolutely Nothing
Tao dọn ra khỏi nhà trọ cũ vào một chiều thứ Bảy.
Không phải vì nhà cũ tệ. Phòng rộng, gần công ty, giá cũng ổn. Nhưng mỗi lần mở cửa bước vào, tao thấy mệt. Cái mệt không giải thích được. Như cả ngày đã chạy mà về đến phòng vẫn không được nghỉ.
Tao tìm phòng mới ở một con hẻm nhỏ, quận khác, xa công ty hơn ba mươi phút chạy xe. Phòng nhỏ hơn, cửa sổ nhìn ra mấy chậu cây của bà chủ nhà. Không có gì đặc biệt.
Ngày dọn vào, tao chỉ mang theo ba bao đồ. Quần áo, laptop, mấy cuốn sách chưa đọc. Xếp xong thì trời cũng tối.
Tao ngồi trên sàn. Phòng trống. Không wifi vì chưa kịp lắp. Điện thoại còn hai mươi phần trăm pin.
Tao không làm gì.
Đúng nghĩa là không làm gì.
Không lướt điện thoại. Không nghe nhạc. Không gọi ai. Không viết to-do list cho tuần sau. Không nghĩ xem ngày mai ăn sáng ở đâu.
Tao ngồi đó.
Lần đầu tiên trong mấy năm, tao nghe tiếng dế kêu.
Không phải tao chưa bao giờ nghe tiếng dế. Nhưng mấy năm nay, đầu tao lúc nào cũng có tiếng. Tiếng notification. Tiếng deadline. Tiếng sếp nhắn tin lúc mười giờ đêm. Tiếng tao tự nói với mình rằng phải cố hơn, phải nhanh hơn, phải giỏi hơn.
Tiếng dế kêu, tao giật mình.
Không phải giật mình vì sợ. Giật mình vì yên quá.
---
Hồi đại học, tao là đứa lúc nào cũng bận.
Lịch kín. Đi học, đi làm thêm, đi event, đi networking. Tao thích cảm giác đó. Mở lịch ra thấy đầy ắp, tao thấy mình có giá trị. Ngày nào rảnh là ngày tao bất an.
Ra trường, tao giữ nguyên nhịp đó. Làm chính, làm thêm freelance, học thêm khóa online, đọc sách self-help. Tao đặt mục tiêu mỗi quý. Review mỗi tháng. Tao biết chính xác mình đang ở đâu trên con đường sự nghiệp.
Nhưng tao không biết lần cuối mình ngồi yên là khi nào.
Bạn bè khen tao chăm. Sếp khen tao năng nổ. Ba mẹ khen tao tự lập. Tao nghe mà thấy vui. Cái vui kéo dài chừng mười lăm phút. Rồi lại lo. Lo không đủ giỏi. Lo người ta đi trước. Lo ba mươi tuổi mà chưa có gì.
Tao hai mươi bảy tuổi. Lương khá. Công việc ổn. Nhưng mỗi tối về phòng, tao phải bật Netflix hoặc YouTube ngay lập tức. Không phải vì muốn xem. Mà vì không chịu được sự im lặng.
Im lặng làm tao sợ.
Vì trong im lặng, tao nghe thấy một câu hỏi mà tao không muốn trả lời: mày đang chạy vì cái gì?
---
Đêm đầu tiên ở phòng mới, tao nằm trên nệm trải dưới sàn.
Không gối. Quên mua.
Tao nhìn lên trần nhà. Trắng. Có vết nứt nhỏ chạy ngang.
Tao theo vết nứt đó bằng mắt, từ góc này sang góc kia. Không nghĩ gì. Chỉ nhìn.
Rồi tao nhận ra một thứ.
Tao đang thở.
Nghe ngu. Ai chẳng thở. Nhưng tao nói thật. Mấy năm nay tao thở mà không biết mình đang thở. Thở ngắn, thở gấp, thở như đang chạy dù đang ngồi. Có khi quên thở, phải hít một hơi sâu rồi mới nhớ.
Đêm đó, tao thở chậm. Bụng phồng lên, xẹp xuống. Không cần cố. Nó tự vậy.
Tao không ngủ ngay. Nhưng tao không bất an vì chưa ngủ. Lần đầu tiên, thức mà không thấy phí thời gian.
---
Sáng hôm sau, tao dậy lúc sáu giờ. Không chuông báo thức.
Tao ra ngoài hẻm. Bà chủ nhà đang tưới cây. Bà không nói gì. Tao cũng không nói gì. Tao đứng đó, nhìn nước chảy xuống đất, nghe mùi đất ướt.
Bình thường tao sẽ mở điện thoại. Check mail. Check Slack. Check xem hôm nay có meeting nào không.
Hôm đó tao không check.
Tao đi bộ ra đầu hẻm mua ổ bánh mì. Ngồi trên bậc thềm ăn. Bánh mì bình thường. Nhưng tao nhai chậm. Thấy vị bơ. Thấy vỏ bánh giòn.
Tao ăn xong, ngồi thêm một lúc.
Không có gì xảy ra.
Mà tao thấy được.
---
Tao không nói rằng tao đã thay đổi hoàn toàn sau đêm đó. Thứ Hai tao vẫn đi làm. Vẫn họp. Vẫn deadline. Vẫn mệt.
Nhưng tao bắt đầu nhận ra một thứ.
Mấy năm qua, tao cứ nghĩ bình yên là thứ mình đạt được. Kiểu như lương đủ cao thì bình yên. Mua được nhà thì bình yên. Được thăng chức thì bình yên. Tao xếp bình yên vào cuối to-do list, sau tất cả mọi thứ khác.
Nhưng đêm đó, trong phòng trống, không wifi, không gối, tao thấy bình yên không nằm ở cuối danh sách nào hết.
Nó ở ngay chỗ tao ngồi. Nó ở đó từ đầu. Tao chỉ ồn quá nên không nghe.
---
Bây giờ, thỉnh thoảng tao tắt hết.
Không phải mỗi ngày. Không phải kiểu kỷ luật hay thói quen gì. Chỉ là thỉnh thoảng, tao cho phép mình không làm gì.
Ngồi trên ban công. Nhìn trời. Nghe xe chạy ngoài đường.
Không cần đi đâu. Không cần trở thành ai.
Chỉ ngồi.
Có khi chỉ năm phút. Có khi nửa tiếng.
Tao không biết gọi đó là gì. Thiền thì không phải, vì tao không theo phương pháp nào. Nghỉ ngơi cũng không đúng, vì tao không mệt lúc đó.
Có lẽ nó chỉ là ngồi yên. Ngồi yên mà không thấy có lỗi.
Điều đó, với tao, đã là nhiều lắm rồi.