Tao thuê phòng trọ rồi ngồi im ba ngày
I Rented a Room and Sat Still for Three Days
Tao xin nghỉ phép ba ngày.
Không ai hỏi lý do. Sếp duyệt. Đồng nghiệp gật đầu. Tao cũng không biết lý do.
Chỉ thấy mệt.
Không phải mệt kiểu thiếu ngủ. Không phải mệt kiểu làm nhiều. Mà mệt kiểu tao không nhớ lần cuối tao ngồi yên mà không cầm điện thoại là khi nào.
Tao thuê một phòng trọ nhỏ ở ngoại thành. Cách trung tâm bốn mươi cây số. Phòng có cái quạt trần, cái giường, cái bàn gỗ. Không tivi. Wifi yếu đến mức mở được mỗi tin nhắn văn bản.
Tao đến nơi lúc hai giờ chiều.
Bỏ ba lô xuống. Ngồi lên giường. Nhìn ra cửa sổ.
Không có gì ngoài một mảnh sân xi măng và cái cây bàng.
Tao nghĩ: "Rồi sao?"
Không biết sao. Tao không lên kế hoạch gì. Không mang sách. Không mang laptop. Chỉ mang hai bộ đồ, bàn chải đánh răng, và cái ví.
Giờ đầu tiên dễ lắm. Tao nằm xuống, nhắm mắt, thở.
Giờ thứ hai bắt đầu khó. Tay tao với điện thoại. Mở lên, không có gì để xem. Tắt đi. Mở lên. Tắt đi. Vòng lặp đó kéo dài chắc mười lần.
Giờ thứ ba tao đi lòng vòng trong phòng. Bốn bước ngang, năm bước dọc. Phòng nhỏ thế thôi.
Tao mở vòi nước rửa mặt. Nhìn mình trong gương. Lâu lắm rồi tao không nhìn mình lâu như vậy. Thường thì nhìn nhanh, sửa tóc, đi.
Hôm đó tao nhìn lâu. Thấy mắt mình có quầng. Thấy da mình xỉn. Thấy cái mặt mà tao thấy mỗi ngày nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn.
Chiều xuống. Tao ra ngoài mua cơm. Quán cơm bình dân đầu hẻm. Cơm sườn, canh chua, mười lăm nghìn. Bà bán cơm không hỏi gì. Tao ăn xong, đi bộ về.
Tối đó tao nằm nghe tiếng dế.
Lâu lắm rồi tao không nghe tiếng dế. Ở thành phố, tiếng xe, tiếng nhạc, tiếng người, tiếng thông báo điện thoại. Lúc nào cũng có tiếng gì đó. Lúc nào cũng có gì đó cần phản ứng.
Nhưng tiếng dế thì không cần phản ứng. Nó kêu. Tao nghe. Hết.
Tao ngủ lúc chín giờ. Không nhớ lần cuối ngủ sớm vậy.
---
Ngày thứ hai.
Tao dậy lúc năm giờ sáng. Không chuông báo thức. Tự dậy.
Nằm thêm một lúc. Nghe tiếng gà. Nghe tiếng ai đó quét sân.
Tao pha cà phê bằng cái ấm siêu tốc và gói cà phê hòa tan mua ở tạp hóa. Ngồi uống trước cửa phòng.
Không làm gì.
Tao nhấn mạnh cái này: không làm gì.
Không đọc tin. Không nghe podcast. Không "tận dụng thời gian". Không "phát triển bản thân". Không gì hết.
Chỉ ngồi. Uống cà phê. Nhìn cái cây bàng.
Khoảng tám giờ, tao bắt đầu thấy lạ. Cái đầu tao bắt đầu ồn.
Không phải ồn bên ngoài. Ồn bên trong.
Nó nhắc tao về cái email chưa trả lời. Về cái deadline tuần sau. Về cuộc họp thứ Hai. Về cái story Instagram mà tao chưa đăng. Về việc nên chụp cái phòng trọ này đăng lên không. Về việc mọi người sẽ nghĩ gì khi tao biến mất ba ngày.
Tao ngồi im. Để nó ồn.
Nó ồn thêm một lúc. Rồi nó bắt đầu nhỏ lại.
Không phải tao làm gì. Tao không thiền. Không hít thở sâu. Không làm bài tập gì. Tao chỉ ngồi. Và cái ồn nó tự nhỏ đi.
Giống như khi mày tắt nhạc. Lúc đầu thấy im quá, khó chịu. Một lúc sau, tai mày quen. Rồi mày bắt đầu nghe được những thứ lúc trước không nghe thấy.
Tao nghe thấy tiếng lá rơi. Thật sự nghe thấy.
Tao nghe thấy tiếng mình thở.
Tao nghe thấy cái gì đó mà tao không biết gọi là gì. Nó không phải tiếng. Nó là cái khoảng giữa những tiếng.
---
Ngày thứ ba.
Tao không muốn về.
Không phải vì phòng trọ đẹp. Nó xấu. Nóng. Quạt trần kêu cọt kẹt.
Nhưng tao thấy nhẹ.
Cái nhẹ này lạ lắm. Tao không vui. Không buồn. Không hào hứng. Không chán. Tao chỉ thấy nhẹ.
Giống như lâu nay tao mang cái ba lô mà quên mất mình đang mang. Đến khi bỏ xuống mới thấy vai mình đau. Mới biết là nó nặng.
Tao ngồi uống cà phê sáng hôm đó và khóc.
Không biết khóc vì gì. Không buồn. Không tủi. Chỉ khóc.
Có thể vì lâu quá rồi tao không cho phép mình dừng lại. Lúc nào cũng chạy. Lúc nào cũng phải có mục tiêu, có kế hoạch, có thứ để làm. Tao sợ cái trống. Tao sợ ngồi im. Tao sợ nếu dừng lại thì sẽ thấy mình chẳng có gì.
Nhưng ba ngày ngồi im, tao không thấy mình chẳng có gì.
Tao thấy mình có cái này: tao còn biết nghe tiếng dế. Tao còn biết nhìn lá rơi. Tao còn biết khóc mà không cần lý do.
Chiều hôm đó tao trả phòng. Chạy xe về thành phố.
Vô tới nội thành, tiếng ồn ập vào. Còi xe. Nhạc quán. Chuông điện thoại.
Tao dừng đèn đỏ. Mở điện thoại. Bảy mươi hai thông báo.
Tao nhìn bảy mươi hai cái thông báo đó.
Rồi tao bỏ điện thoại vào túi.
Đèn xanh.
Tao đi.