Tao viết được ba dòng rồi xóa hết
I Wrote Three Lines Then Deleted Them All
Tao viết blog.
Không phải kiểu blog kiếm tiền hay xây thương hiệu cá nhân gì đâu. Tao viết vì hồi hai mươi tuổi, tao đọc được một bài của thằng nào đó trên mạng, nó kể chuyện đời nó, tao thấy mình trong đó. Tao nghĩ, ừ, mình cũng muốn viết như vậy. Muốn kể điều gì đó thật.
Năm hai mươi hai, tao bắt đầu viết. Bài đầu tiên về chuyến đi Đà Lạt một mình. Không có gì đặc biệt. Tao kể tao đi, tao ăn, tao ngồi quán cà phê nhìn mưa. Mười bảy người đọc. Tao vui.
Năm hai mươi ba, tao viết đều hơn. Mỗi tuần một bài. Kể chuyện đi làm, chuyện ở trọ, chuyện mấy đứa bạn. Vài chục người đọc. Có đứa comment, nói hay, nói cảm ơn. Tao thấy mình đang làm điều gì đó có ý nghĩa.
Rồi tao bắt đầu đọc về SEO. Về cách viết headline cho người ta click. Về content strategy. Tao nghĩ, mình viết hay mà không ai đọc thì phí. Phải học cách để nhiều người thấy hơn.
Tao thay đổi cách viết. Tiêu đề phải có số. Phải có từ khóa. Mở bài phải hook trong ba giây. Kết bài phải có call to action. Tao học hết. Tao làm đúng.
Lượng đọc tăng. Ba trăm, năm trăm, rồi một bài được hai nghìn view. Tao hào hứng. Tao viết nhiều hơn. Nhưng mỗi bài bắt đầu mất nhiều thời gian hơn. Không phải vì tao viết kỹ hơn. Mà vì tao nghĩ nhiều hơn. Nghĩ xem viết cái này người ta có đọc không. Có share không. Có đủ hay không.
Năm hai mươi lăm, tao có ba nghìn follower. Có người nhắn hỏi tao có nhận viết thuê không. Có brand muốn hợp tác. Tao bắt đầu kiếm được tiền từ việc viết.
Tao vui. Nhưng kiểu vui khác.
Hồi đầu, tao viết xong một bài, tao đọc lại, tao thấy sướng. Kiểu, ừ, đây là mình. Bây giờ, tao viết xong, tao đọc lại, tao nghĩ, cái này được bao nhiêu view.
Tao không nhận ra lúc nào nó đổi. Nó không đổi trong một ngày. Nó đổi từ từ. Như nước sông dâng lên, mày không thấy cho đến khi chân đã ướt.
Năm hai mươi bảy, tao ngồi trước máy tính một buổi tối thứ ba. Tao muốn viết. Thật sự muốn. Nhưng tao mở file lên, viết được ba dòng, rồi xóa.
Viết lại. Xóa.
Viết lại. Xóa.
Không phải vì tao không biết viết gì. Tao biết. Tao muốn kể chuyện ông ngoại tao mới mất. Muốn kể cái cách ông ngồi ngoài hiên mỗi sáng, không nói gì, chỉ nhìn cây trong vườn. Muốn kể cái buổi chiều cuối cùng tao thấy ông, ông nắm tay tao, tay ông lạnh, ông nói con đi đi.
Tao muốn kể. Nhưng tao không viết được.
Vì tao cứ nghĩ. Cái này viết ra, ai đọc. Chuyện ông ngoại tao, ai quan tâm. Không có conflict đủ mạnh. Không có twist. Không viral được.
Tao ngồi đó. Nhìn màn hình trắng. Rồi tao tắt máy.
Đêm đó tao nằm nghĩ. Tao nhớ bài viết đầu tiên. Mười bảy người đọc. Chuyến đi Đà Lạt. Không có SEO, không có strategy, không có gì hết. Chỉ có tao, ngồi gõ, kể chuyện mình.
Tao tự hỏi, lúc đó tao viết vì cái gì.
Câu trả lời rõ lắm. Tao viết vì tao muốn viết. Không vì ai. Không để được gì. Chỉ vì tao thấy cần kể.
Rồi tao tự hỏi, bây giờ tao viết vì cái gì.
Câu trả lời cũng rõ. Nhưng tao không muốn nhìn vào nó.
Tao đã biến cái điều duy nhất tao làm vì mình thành một thứ tao làm cho người khác đánh giá. Tao đã tự tay lấy cái thứ có ý nghĩa nhất với mình, rồi đặt nó lên bàn cân, đo bằng view, bằng like, bằng tiền.
Không ai bắt tao. Tao tự làm.
Tuần sau, tao viết bài về ông ngoại. Không nghĩ headline. Không nghĩ SEO. Không nghĩ ai đọc. Tao chỉ viết.
Bài đó tao không đăng.
Tao giữ cho mình.
Đó là bài hay nhất tao từng viết. Tao biết, vì tao đọc lại mà khóc. Không phải vì buồn. Mà vì tao nhận ra mình suýt mất cái này.
Bây giờ tao hai mươi tám. Tao vẫn viết blog. Vẫn có người đọc. Nhưng thỉnh thoảng tao viết những bài không đăng. Những bài chỉ cho mình.
Tao không biết đó có phải là đúng hay không. Tao không biết tao có đang lãng phí không. Tao chỉ biết, những bài đó, khi tao viết xong, tao thấy giống hồi hai mươi tuổi.
Cái cảm giác đó, tao không biết gọi là gì.
Có thể là ý nghĩa. Có thể không phải.
Nhưng nó là thứ duy nhất tao không muốn bán.