Tao xây xong căn phòng rồi không biết để làm gì
I Finished Building the Room and Had No Idea What It Was For
Tao hai mươi tám tuổi, thuê căn studio ở quận 7.
Căn phòng hai mươi lăm mét vuông. Tao tự tay sắp từng thứ một.
Bàn làm việc gỗ sồi. Màn hình hai mươi bảy inch. Ghế công thái học ba triệu rưỡi. Đèn bàn LED điều chỉnh được ánh sáng. Kệ sách treo tường. Cây xanh nhỏ đặt góc bàn.
Tao mất hai tháng lương để sắp căn phòng đó.
Ngày hoàn thành, tao chụp ảnh. Đăng lên mạng. Caption: "Finally, my dream setup."
Bốn trăm like. Mấy chục comment. "Đỉnh quá." "Cho xin link ghế." "Ước gì tao có góc làm việc như mày."
Tao ngồi vào ghế. Bật màn hình lên.
Rồi tao nhìn màn hình.
Màn hình nhìn lại tao.
Tao không biết mở cái gì.
---
Hồi còn đi học, tao ngồi cái bàn gỗ cũ của ba. Bàn xiêu, phải kê giấy dưới chân. Đèn là cái đèn bàn nhựa trắng mua ngoài chợ, hai mươi ngàn.
Nhưng hồi đó tao viết được.
Tao viết linh tinh. Truyện ngắn. Nhật ký. Mấy bài thơ dở ẹc mà tao thấy hay lắm. Tao ngồi đến khuya, mẹ kêu đi ngủ, tao vẫn ngồi. Không phải vì kỷ luật. Vì tao muốn.
Tao không nghĩ viết để làm gì. Tao chỉ viết.
Cái bàn đó xấu. Cái đèn đó vàng. Cái ghế nhựa ngồi đau lưng.
Nhưng tao không bao giờ ngồi vào mà không biết mở cái gì.
---
Tao ra trường, đi làm marketing cho một công ty công nghệ.
Lương đầu mười hai triệu. Sau hai năm lên mười tám. Không giàu, nhưng đủ.
Đủ để tao bắt đầu nghĩ về "nâng cấp".
Nâng cấp phòng. Nâng cấp setup. Nâng cấp quy trình làm việc. Tao đọc blog về productivity. Notion template. Second brain. Morning routine. Deep work.
Tao xây hệ thống quản lý task. Bảng Kanban. Calendar block. Weekly review.
Mọi thứ ngăn nắp. Mọi thứ tối ưu.
Nhưng mỗi tối ngồi vào bàn, tao mở Notion ra, nhìn cái dashboard đẹp lung linh, rồi lướt YouTube hai tiếng.
Không phải tao lười. Tao thật sự không biết mình muốn làm gì.
---
Có lần tao nói chuyện với thằng Khoa. Bạn cũ hồi cấp ba.
Nó làm thợ mộc. Lương chắc bằng nửa tao. Tay nó chai, lúc nào cũng có mùi gỗ.
Tao hỏi: "Mày có thấy công việc mày có ý nghĩa không?"
Nó nhìn tao, cười. "Ý nghĩa gì. Tao đóng cái bàn, người ta xài. Vậy thôi."
"Nhưng mày không thấy thiếu gì à? Không muốn làm gì lớn hơn?"
Nó im một lúc. Rồi nói: "Tao không nghĩ vậy. Tao thấy miếng gỗ, tao biết nó sẽ thành cái gì. Rồi tao làm. Xong thì tao vui. Hết."
Tao ngồi nghe mà thấy ghen.
Không phải ghen vì nó giỏi hơn tao. Mà ghen vì nó không cần hỏi câu tao đang hỏi.
---
Tao bắt đầu sưu tầm "ý nghĩa" như sưu tầm đồ.
Đọc sách triết. Nghe podcast về ikigai. Làm test MBTI, rồi StrengthsFinder, rồi Enneagram. Tao biết tao là INFJ, số 4, strengths top 5 là gì.
Tao biết hết. Về mặt lý thuyết.
Nhưng mỗi tối ngồi vào cái bàn gỗ sồi, tao vẫn không biết mở cái gì.
Có đêm tao ngồi đó đến hai giờ sáng. Không làm gì. Chỉ ngồi. Nhìn cái phòng đẹp, cái setup hoàn hảo, cái hệ thống tối ưu.
Rồi tao tắt đèn đi ngủ.
---
Một hôm, ống nước trong phòng bị rò.
Nước chảy ra sàn. Tao phải dọn hết đồ ra ngoài. Bàn, ghế, kệ, màn hình. Căn phòng trống trơn.
Thợ sửa nói phải chờ hai ngày.
Hai ngày đó, tao ngồi dưới sàn phòng khách. Không bàn. Không ghế. Laptop đặt trên đùi.
Và tao viết.
Tao không biết tại sao. Có thể vì không có gì để lướt. Không có màn hình lớn để mở mười cái tab. Không có Notion. Không có hệ thống.
Chỉ có tao và cái laptop.
Tao viết một đoạn ngắn. Về cái bàn gỗ cũ của ba. Về cái đèn hai mươi ngàn. Về cảm giác hồi đó.
Viết xong, tao đọc lại. Dở. Nhưng tao thấy gì đó.
Không phải ý nghĩa. Nhỏ hơn nhiều. Chỉ là cảm giác tao muốn viết tiếp.
---
Thợ sửa xong, tao dọn đồ vào lại.
Bàn gỗ sồi. Ghế công thái học. Màn hình hai mươi bảy inch.
Tao ngồi vào. Bật màn hình lên.
Lần này tao mở một file trắng.
Và tao nhớ lại hai ngày ngồi dưới sàn.
Căn phòng trống trơn. Không có gì cả.
Nhưng tao viết được.
---
Tao nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ đẹp. Mọi thứ đầy đủ.
Nhưng có thể cái tao cần không phải thêm thứ gì vào.
Có thể cái tao cần là chỗ trống.