Thằng bạn thân nhất của tao vừa chặn tao trên mạng
My Best Friend Just Blocked Me
Tao với nó chơi từ năm nhất đại học.
Cùng phòng ký túc xá. Cùng ăn mì gói. Cùng trốn bảo vệ leo tường đi nhậu. Bốn năm, gần như ngày nào cũng thấy mặt nhau.
Ra trường, nó đi Sài Gòn, tao ở lại Đà Nẵng. Lúc đầu còn gọi nhau tuần một lần. Rồi tháng một lần. Rồi chỉ còn like ảnh nhau trên Facebook.
Tao không thấy lạ. Ai cũng vậy mà. Lớn lên thì xa.
Năm ngoái tao mở công ty nhỏ. Bán đồ handmade, tự thiết kế, tự ship. Không giàu nhưng đủ sống. Tao đăng lên mạng, không phải khoe, chỉ muốn chia sẻ. Bạn bè chúc mừng. Nó cũng chúc mừng. Comment một dòng: "Quá đỉnh, ông giỏi quá."
Tao vui.
Ba tháng sau, tao nghe từ thằng khác. Nó nói trong nhóm chat mà tao không có mặt. Nói tao "chảnh", nói tao "lên mặt", nói tao "mới có cái shop mà làm như thành công lắm".
Thằng kể lại cho tao, nó chụp màn hình luôn.
Tao đọc. Đọc đi đọc lại.
Cái người comment "quá đỉnh" là cái người nói tao chảnh.
Cùng một người.
Tao không giận. Tao nói thật. Lúc đó tao không giận.
Tao chỉ thấy lạ. Như nhìn một người quen mà không nhận ra. Như đứng trước gương mà thấy mặt người khác.
Tao nhắn cho nó. Không hỏi tại sao. Chỉ nhắn: "Ê, lâu rồi không gặp. Khỏe không?"
Nó đọc. Không trả lời.
Hai ngày sau, tao thấy tao bị chặn.
Không giải thích. Không cãi nhau. Không một lời.
Tao ngồi ở quán cà phê quen. Gọi đen đá. Nhìn ra đường. Xe chạy qua chạy lại. Người ta đi làm, đi chợ, đi đón con. Ai cũng bận. Ai cũng có việc của mình.
Tao nghĩ về bốn năm đại học. Những đêm nằm nói chuyện đến ba giờ sáng. Nó kể tao nghe chuyện ba mẹ nó ly dị. Tao kể nó nghe chuyện tao sợ thất bại. Những thứ tao chưa kể ai.
Tao tự hỏi: lúc đó nó có thật không?
Hay lúc đó cũng giả, mà tao không biết?
Hay lúc đó thật, nhưng bây giờ khác?
Tao không có câu trả lời.
Mấy tuần sau, tao đi ăn cưới thằng bạn khác. Gặp lại mấy đứa hồi đại học. Ai cũng hỏi: "Mày với nó sao rồi? Hồi đó thân lắm mà."
Tao cười: "Bận, ít liên lạc."
Tao không nói nó chặn tao. Không nói chuyện nhóm chat. Không nói gì hết.
Vì nói ra thì sao? Mọi người sẽ chọn phe. Sẽ có đứa bênh tao, đứa bênh nó. Rồi thêm một nhóm chat nữa mà ai đó không có mặt.
Tao không muốn vậy.
Đám cưới vui lắm. Nhậu tới khuya. Mấy đứa hát karaoke. Tao cũng hát. Cũng cười. Cũng chụp hình.
Về nhà, tao tắm xong, nằm xuống.
Im lặng.
Cái im lặng nó khác. Không phải buồn. Không phải giận. Nó giống như tao vừa hiểu ra một cái gì đó mà tao không muốn hiểu.
Rằng người ta có thể thương mày thật lòng, rồi một ngày ghét mày cũng thật lòng. Không mâu thuẫn. Không giả dối. Chỉ là người ta thay đổi. Hoặc mày thay đổi. Hoặc cả hai.
Rằng cái bắt tay hôm nay không bảo đảm cho ngày mai.
Rằng sống giữa đời, mày sẽ gặp rất nhiều người. Ăn cùng, uống cùng, khóc cùng. Nhưng không ai ở lại mãi. Không phải vì họ xấu. Chỉ vì đời nó vậy.
Tao bắt đầu để ý hơn.
Ở công ty, có anh đối tác lúc nào cũng cười. Bắt tay chặt. Nói "anh em mình hợp tác lâu dài". Tao cười lại. Nhưng tao không tin hoàn toàn. Không phải vì anh ta xấu. Mà vì tao đã biết, lời nói là lời nói, hành động là hành động. Hai thứ đó không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.
Ở quán nhậu, có đứa mới quen, nói chuyện hợp lắm. Nó bảo: "Mày hay quá, mình phải gặp nhau thường xuyên." Tao gật. Nhưng tao biết, có khi đây là lần cuối.
Tao không bi quan. Tao chỉ thực tế hơn.
Hồi đại học, tao nghĩ bạn thân là mãi mãi. Nghĩ chân thành thì sẽ được chân thành. Nghĩ tốt với người ta thì người ta sẽ tốt lại.
Bây giờ tao hai bảy. Tao biết không phải vậy.
Tốt với người ta, người ta có thể tốt lại. Có thể không. Có thể tốt lại rồi một ngày thôi. Không ai nợ mày cái gì.
Tao vẫn tốt với người. Vẫn chân thành. Nhưng tao không còn đặt kỳ vọng.
Không phải vì sợ. Mà vì hiểu.
Mấy hôm trước, tao đi ngang qua quán phở mà hồi đó tao với nó hay ăn. Quán vẫn còn. Bà chủ vẫn ngồi đó. Vẫn cái nồi nước lèo to đùng.
Tao ghé vào. Gọi một tô.
Ăn một mình.
Phở vẫn ngon. Vẫn vị đó.
Chỉ là cái ghế đối diện trống.
Tao đang tìm một người trung thực.
I am looking for an honest man.
— Diogenes Laërtius, Lives VI.41
Diễn giải
Interpretation
Diogenes cầm đèn đi giữa ban ngày, nói đang tìm một người trung thực. Mấy người cười, tưởng ổng điên. Nhưng ổng không điên. Ổng chỉ nói thẳng cái mà ai cũng biết nhưng không ai muốn nhận. Rằng sống giữa đời, mày gặp trăm người. Ai cũng cười. Ai cũng nói hay. Ai cũng bắt tay chặt. Nhưng mấy người trong đó thật lòng? Mày không biết. Có khi chính họ cũng không biết. Không phải ai cũng giả. Nhưng cũng không phải ai cũng thật. Và cái khó nhất là, có người thật lúc này, giả lúc khác. Không phải vì xấu. Mà vì người ta cũng đang loay hoay giống mày. Diogenes không tìm thấy ai. Nhưng ổng vẫn đi. Vẫn cầm đèn. Có khi chuyện tìm không quan trọng bằng chuyện biết mình đang tìm. Biết rằng giữa đời này, chân thành là thứ hiếm. Và vì nó hiếm, nên khi gặp, mày mới biết quý.
Diogenes walked through the streets in broad daylight, holding a lantern, saying he was looking for an honest person. People laughed, thought he was crazy. But he wasn't crazy. He was just saying out loud what everyone knew but nobody wanted to admit. That living in this world, you meet hundreds of people. Everyone smiles. Everyone says nice things. Everyone shakes hands firmly. But how many of them are genuine? You don't know. Sometimes they don't even know themselves. Not everyone is fake. But not everyone is real either. And the hardest part is, some people are real in one moment and fake in another. Not because they're bad. Because they're struggling just like you. Diogenes never found anyone. But he kept walking. Kept holding his lantern. Maybe finding isn't as important as knowing you're searching. Knowing that in this world, sincerity is rare. And because it's rare, when you do find it, you know its worth.