Tối chủ nhật, bà gọi hỏi ăn cơm chưa
Sunday evening, she called to ask if I had eaten
Tao thuê phòng trọ ở quận 7. Ba triệu rưỡi một tháng, cái phòng vừa đủ kê giường với cái bàn. Nóng. Quạt chạy cả đêm mà vẫn nóng.
Mỗi tối chủ nhật, khoảng bảy giờ, bà gọi.
Không bao giờ trễ. Không bao giờ sớm. Đúng bảy giờ.
"Con ăn cơm chưa?"
Câu đó. Tuần nào cũng câu đó.
Tao trả lời: "Ăn rồi."
Dù có khi chưa ăn. Dù có khi tao đang nằm nhìn trần nhà, bụng đói mà lười nấu.
Bà hỏi thêm: "Có khỏe không? Trời Sài Gòn nóng không?"
Tao nói: "Khỏe. Nóng bình thường."
Rồi im. Hai bên im.
Bà không biết nói gì thêm. Tao cũng không biết nói gì thêm.
Cuộc gọi kéo dài hai phút. Có khi một phút rưỡi.
Tao cúp máy, quay lại lướt điện thoại. Không nghĩ gì.
Đó là năm tao hai mươi lăm tuổi.
---
Năm đó tao mới ra trường được hai năm. Làm ở một công ty nhỏ, lương tám triệu. Đủ sống. Không dư.
Ba mất sớm. Bà nuôi tao với chị gái. Ở Bình Định.
Bà bán rau ngoài chợ. Dậy từ bốn giờ sáng. Về nhà khoảng mười một giờ trưa. Chiều ngồi nhặt rau cho ngày mai.
Hồi nhỏ tao ghét mùi rau. Mùi đất. Mùi mồ hôi trên áo bà.
Lớn lên tao đi Sài Gòn. Nói là đi học, nhưng thật ra là muốn đi.
Muốn đi cho xa. Cho khác. Cho thấy mình không phải đứa bán rau ngoài chợ.
Bà không nói gì. Bà gói cho tao mấy bộ đồ, hai trăm ngàn, với một bịch muối ớt.
Tao lên xe. Bà đứng ngoài bến.
Tao không ngoái lại.
---
Ở Sài Gòn, tao bận.
Bận thật. Mà cũng bận giả.
Bận đi làm, bận đi nhậu, bận yêu đương, bận buồn, bận vui, bận lướt mạng đến hai giờ sáng.
Bận đến mức cuộc gọi tối chủ nhật của bà thành ra phiền.
Tao không nói ra, nhưng có lúc thấy điện thoại rung, thấy tên bà, tao thở dài.
Lại câu đó. Lại "ăn cơm chưa". Lại im lặng. Lại cúp máy.
Tao nghĩ: bà không hiểu tao. Bà không biết tao đang sống kiểu gì. Bà chỉ biết hỏi ăn cơm.
Có lần tao bực, nói: "Bà ơi, con bận. Để mai con gọi lại."
Bà nói: "Ờ."
Mai đó tao không gọi.
Tuần sau bà vẫn gọi. Đúng bảy giờ tối chủ nhật.
"Con ăn cơm chưa?"
---
Rồi có một tối, tao đi nhậu về.
Say. Không nhiều, nhưng đủ để cái đầu nó nhẹ đi, cái ngực nó nặng lên.
Tao nằm trên giường, mở điện thoại. Thấy cuộc gọi nhỡ của bà. Bảy giờ mười hai phút.
Bà gọi trễ mười hai phút.
Tao nhìn cái cuộc gọi nhỡ đó.
Rồi tao khóc.
Không biết vì sao. Không phải vì say. Không phải vì buồn.
Có lẽ vì tao vừa nhận ra một chuyện.
Bà không hỏi "ăn cơm chưa" vì bà muốn biết tao ăn gì.
Bà hỏi vì bà không biết hỏi gì khác.
Bà không biết nói "con ơi, bà nhớ con". Bà không biết nói "bà lo cho con". Bà không biết nói "bà già rồi, bà sợ".
Bà chỉ biết hỏi ăn cơm chưa.
Và mỗi tuần, đúng bảy giờ, bà nhấc máy lên, bấm số tao, rồi hỏi câu đó.
Như một cách nói: bà vẫn ở đây.
Tao nằm đó. Nhìn trần nhà.
Nghĩ lại hồi lên xe đi Sài Gòn. Bà đứng ngoài bến.
Tao không ngoái lại.
Mà bà có kêu tao ngoái lại đâu.
---
Tuần sau, tao gọi trước.
Sáu giờ năm mươi.
Bà nghe. Im một lúc. Chắc bà ngạc nhiên.
Tao nói: "Bà, con chưa ăn cơm. Bà ăn chưa?"
Bà cười. Tiếng cười nhỏ, hơi khàn.
"Bà ăn rồi. Bữa nay bà nấu canh chua."
"Ngon không bà?"
"Ngon. Mà thiếu con."
Tao cắn môi.
"Tết con về."
"Ờ."
Rồi im. Hai bên im.
Nhưng lần này cái im lặng nó khác.
Nó không trống. Nó đầy.
---
Tao không biết mấy đứa khác có giống tao không.
Đi xa, bận, quên, rồi một ngày nhận ra người ở nhà vẫn đang đợi.
Không đợi tao về. Không đợi tao thành công. Không đợi tao mang tiền về.
Chỉ đợi tao nhấc máy.
Mà bà không bao giờ nói đợi.
Bà chỉ hỏi ăn cơm chưa.