Bốn mươi ba tuổi, tôi vẫn không biết mình sống để làm gì
Forty-three and I still don't know what I'm living for
Hồi ba mươi, tôi nghĩ bốn mươi sẽ rõ ràng hơn.
Hồi ba mươi, tôi nhìn mấy anh chị bốn mươi trong công ty, thấy họ đi đứng chắc chắn, nói năng từ tốn, mỗi quyết định đều có lý do. Tôi nghĩ đó là vì họ đã tìm được cái gì đó. Một thứ mà tôi chưa tìm ra.
Tôi gọi nó là "ý nghĩa".
Ba mươi tuổi, tôi đọc sách. Đọc nhiều lắm. Sách về mục đích sống, sách về đam mê, sách về sứ mệnh cá nhân. Tôi gạch chân, ghi chú, dán giấy nhớ lên tường. Có một cuốn bảo tôi viết ra câu trả lời cho "Tại sao bạn tồn tại?" trong ba mươi phút. Tôi ngồi hai tiếng. Trang giấy vẫn trắng.
Tôi nghĩ chắc mình chưa đủ trải nghiệm.
Ba mươi hai, tôi xin chuyển phòng ban. Từ kế toán sang dự án. Tôi nghĩ có thể vấn đề là công việc quá nhàm. Cần thứ gì đó có "impact". Phòng dự án thì đúng là bận hơn. Họp nhiều hơn. Deadline dày hơn. Tôi bận đến mức không có thời gian nghĩ về ý nghĩa nữa.
Tôi tưởng đó là tiến bộ.
Ba mươi lăm, con đầu lòng ra đời. Mọi người nói: "Có con rồi sẽ khác. Sống có mục đích hơn." Và đúng, nó khác. Tôi thức đêm, pha sữa, thay tã, lo lắng đủ thứ. Tôi bận đến không thở nổi. Nhưng giữa những đêm thức trắng, khi con ngủ trên tay, tôi vẫn thấy cái câu hỏi đó nằm đâu đó trong bụng.
Không phải tôi không yêu con. Yêu lắm. Nhưng tình yêu và ý nghĩa, hóa ra không phải cùng một thứ.
Ba mươi tám, tôi bắt đầu chạy bộ. Sáng nào cũng năm cây số. Người ta bảo chạy bộ giúp sáng đầu óc. Tôi chạy. Đầu óc sáng thật. Sáng đến mức tôi thấy rõ hơn rằng mình vẫn không có câu trả lời.
Bốn mươi, tôi đi thiền. Một khóa mười ngày im lặng. Không nói, không đọc, không viết. Chỉ ngồi. Ngày thứ ba tôi muốn bỏ về. Ngày thứ năm tôi khóc mà không biết vì sao. Ngày thứ bảy tôi ngồi yên được hai tiếng liền. Không nghĩ gì. Lần đầu tiên trong đời.
Rồi khóa thiền kết thúc. Tôi về nhà. Mở cửa, con chạy ra ôm chân, vợ hỏi "Ăn gì chưa?". Tôi ngồi xuống bàn ăn, cắn miếng cơm, và cái câu hỏi đó lại hiện ra.
Bốn mươi hai, tôi gặp một ông anh. Anh hơn tôi mười tuổi. Làm kiến trúc sư. Sống một mình sau ly hôn. Nuôi một con chó. Tôi hỏi anh, hơi say, "Anh có bao giờ thấy mình sống vô nghĩa không?"
Anh nhìn tôi. Im một lúc. Rồi nói: "Hoài."
Tôi chờ anh nói thêm. Kiểu như "nhưng rồi anh nhận ra..." hay "nhưng bây giờ anh đã...". Không. Anh uống thêm ngụm bia rồi hỏi tôi có muốn gọi thêm đồ ăn không.
Tối đó tôi về, nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Tôi nghĩ lại mười mấy năm. Đọc sách, đổi việc, có con, chạy bộ, thiền. Mỗi thứ tôi đều làm với hy vọng nó sẽ cho tôi câu trả lời. Mỗi thứ đều cho tôi một thứ gì đó, nhưng không phải thứ tôi đi tìm.
Rồi tôi nghĩ, có khi nào cái thứ tôi đi tìm nó không tồn tại?
Không phải kiểu bi quan. Không phải kiểu "đời vô nghĩa". Mà kiểu, có khi nào "ý nghĩa" nó không phải một thứ nằm ở đâu đó chờ mình tìm ra? Có khi nào nó không phải một đáp án?
Bốn mươi ba tuổi. Sáng nay tôi dậy, pha cà phê, ngồi ở ban công. Con còn ngủ. Vợ còn ngủ. Ngoài đường xe chưa nhiều. Tôi ngồi đó, uống cà phê, không nghĩ gì.
Rồi con gái tôi ra, mắt nhắm mắt mở, leo lên lòng tôi, dựa vào ngực tôi ngủ tiếp.
Tôi ngồi yên. Cà phê nguội dần.
Tôi không tìm thấy ý nghĩa. Nhưng sáng đó, tôi không đi tìm nữa.
Tôi không biết hai cái đó có khác nhau không.