Bữa cơm chiều thứ Bảy không ai nói gì
The Saturday Dinner Where Nobody Spoke
Tôi bốn mươi sáu tuổi.
Mỗi chiều thứ Bảy, tôi lái xe về nhà ba mẹ ăn cơm. Hai mươi phút đường. Qua cái chợ cũ, rẽ trái ở ngã tư có tiệm vàng, đi thẳng vô con hẻm xi măng nứt nẻ. Hai mươi phút đó tôi thuộc lòng từ hồi mười tám.
Ba tôi ngồi đầu bàn. Mẹ tôi ngồi gần bếp, tiện đứng lên lấy thêm đồ. Em gái tôi ngồi bên phải, chồng nó ngồi cạnh. Tôi ngồi bên trái. Vợ tôi ngồi cạnh tôi. Hai đứa nhỏ ngồi cuối bàn.
Mười người. Một cái bàn tròn.
Bữa cơm nào cũng vậy. Mẹ nấu canh chua, cá kho, rau luộc. Thỉnh thoảng thêm món xào. Ba uống một lon bia. Chồng em gái tôi uống một lon. Tôi uống một lon. Ba lon bia, ba người đàn ông, không ai nói gì nhiều.
Mẹ hỏi mấy đứa nhỏ học hành sao rồi. Mấy đứa nhỏ trả lời ngắn. Vợ tôi kể chuyện công ty. Em gái tôi kể chuyện hàng xóm. Ba gắp đồ ăn, không nói.
Tôi nhìn ba.
Ông bảy mươi hai tuổi. Tóc bạc hết rồi. Tay run nhẹ khi cầm đũa. Ông gắp miếng cá bỏ vô chén tôi. Không nhìn tôi. Không nói gì.
Tôi nhớ hồi nhỏ, ba cũng gắp đồ ăn cho tôi y vậy. Cũng không nhìn. Cũng không nói.
Hồi tôi mười lăm, ba đánh tôi một trận vì tôi trốn học đi chơi game. Đánh bằng roi mây. Đánh xong ông đi ra ngoài ngồi hút thuốc. Tôi nằm trong phòng khóc. Ghét ông lắm.
Hồi tôi hai mươi, tôi đi làm xa. Ba chở tôi ra bến xe. Trên đường đi không nói câu nào. Tới nơi, ông đưa tôi một cái phong bì. Tôi mở ra, hai triệu. Hồi đó hai triệu là nhiều lắm. Ông nói: "Thiếu thì gọi." Rồi ông đi.
Tôi đứng ở bến xe nhìn theo cái xe máy cũ của ông khuất sau ngã tư. Tôi không khóc. Nhưng tôi đứng đó lâu lắm.
Hồi tôi ba mươi, tôi cưới vợ. Ba đứng ở cửa nhà hàng tiệc cưới, bắt tay từng người. Ai chúc mừng ông cũng cười, gật đầu. Tối đó tôi thấy ông ngồi một mình ngoài sân, hút thuốc. Tôi ra ngồi cạnh. Hai cha con ngồi im. Muỗi cắn. Gió thổi. Không ai nói gì.
Ông dụi thuốc, đứng dậy, vỗ vai tôi một cái rồi vô nhà.
Một cái vỗ vai. Đó là tất cả những gì ông nói với tôi về hôn nhân.
Hồi tôi ba mươi tám, ba bị tai biến nhẹ. Nằm bệnh viện một tuần. Tôi xin nghỉ phép, ở bệnh viện với ông. Ban đêm ông ngủ, tôi ngồi ghế bố cạnh giường. Nhìn ông thở.
Ông già rồi.
Cái ý nghĩ đó đến lúc hai giờ sáng, trong cái bệnh viện mùi thuốc sát trùng. Tôi bốn mươi tuổi đời mà lúc đó mới nhận ra ba tôi là người già.
Ông xuất viện. Về nhà. Lại ngồi đầu bàn. Lại uống một lon bia. Lại gắp đồ ăn cho tôi mà không nói gì.
Nhưng tay ông run hơn trước.
---
Chiều thứ Bảy tuần trước, tôi về tới nhà ba mẹ sớm hơn thường lệ. Mẹ còn đang nấu. Em gái chưa tới. Vợ con tôi còn ở nhà.
Ba ngồi trước ti vi, coi thời sự. Tôi ngồi xuống cạnh ông. Ông nhìn tôi, rồi nhìn lại ti vi.
"Về sớm vậy?"
"Dạ, con đi sớm."
"Ừ."
Hết. Đó là cuộc trò chuyện.
Tôi ngồi cạnh ông mười lăm phút. Ti vi chiếu tin tức. Ông xem. Tôi cũng xem. Không ai nói thêm câu nào.
Mười lăm phút đó, tôi không làm gì cả. Không lướt điện thoại. Không nghĩ chuyện công ty. Không lo chuyện tiền bạc. Chỉ ngồi đó. Cạnh ông.
Mẹ từ bếp nói vọng ra: "Hai cha con ngồi đó coi gì mà im re vậy?"
Ba nói: "Coi ti vi."
Tôi nói: "Dạ, coi ti vi."
Mẹ lắc đầu, cười, quay vô bếp.
---
Bữa cơm hôm đó cũng giống mọi bữa. Canh chua, cá kho, rau luộc. Ba lon bia. Mấy đứa nhỏ ăn xong chạy đi chơi. Vợ tôi phụ mẹ dọn bàn. Em gái rửa chén.
Tôi ra sân ngồi.
Ba đi ra, ngồi cạnh. Hút thuốc. Tôi ngồi im.
Ông hút xong, dụi thuốc.
"Mai mốt ba già hơn nữa, mày cũng về ăn cơm vậy nghe."
Tôi nói: "Dạ."
Ông đứng dậy vô nhà.
Tôi ngồi ngoài sân thêm một lúc.
Gió thổi. Muỗi cắn. Giống y hồi đám cưới tôi.
Nhưng lần này tôi không cần ông vỗ vai. Tôi hiểu rồi.
Ba tôi không phải người không biết nói. Ông chỉ nói bằng cách khác. Miếng cá gắp vô chén. Cái phong bì hai triệu. Cái vỗ vai ngoài sân. Câu "mai mốt cũng về ăn cơm vậy nghe."
Đó là tất cả những gì ông có.
Và tôi mất bốn mươi sáu năm mới nghe được.
Không phải vì ông nói nhỏ.
Mà vì tôi cứ chờ ông nói lớn.