Buổi sáng đầu tiên tao không mở điện thoại
The First Morning I Didn't Reach for My Phone
Tao không nhớ chính xác từ bao giờ, nhưng mỗi sáng mở mắt ra, tay tao tự động sờ điện thoại.
Chưa tỉnh hẳn. Mắt còn nhèm. Nhưng ngón cái đã lướt.
Tin nhắn. Mail công việc. Mấy cái notification đỏ. Story của thằng này, reel của con kia. Đọc hết, không nhớ gì. Nhưng vẫn lướt.
Có hôm tao nằm lướt bốn mươi phút rồi mới đứng dậy. Bước xuống giường mà đã mệt. Chưa làm gì cả. Chưa uống ngụm nước nào. Mà đầu đã đầy.
Đầy tin tức. Đầy drama. Đầy cuộc đời người khác.
Còn cuộc đời tao thì chưa bắt đầu.
---
Tao hai mươi bốn tuổi. Làm content cho một công ty nhỏ ở quận 3. Lương đủ sống. Không dư. Phòng trọ hai mươi mét vuông, quạt trần, một cái bàn, một cái giường.
Ngày nào cũng giống nhau.
Dậy. Lướt. Tắm. Đi làm. Về. Lướt. Ngủ.
Tao không buồn. Không vui. Không gì cả. Cứ trôi.
Bạn bè hỏi dạo này sao, tao nói ổn. Mà ổn thiệt. Không có chuyện gì xảy ra. Không có gì xảy ra luôn.
Tao sống mà như đang xem người khác sống.
---
Rồi một đêm, tao mất ngủ.
Không phải vì lo lắng. Không phải vì buồn. Tao chỉ nằm đó, mở mắt nhìn trần nhà, và tự hỏi: hôm nay tao đã làm gì?
Tao nghĩ mãi. Không nhớ.
Tao nhớ mình đã đọc một bài về thằng nhỏ hai mươi tuổi kiếm trăm triệu mỗi tháng. Nhớ mình đã xem clip một con bé đi Nhật. Nhớ mình đã cười một cái meme.
Nhưng tao không nhớ mình đã nghĩ gì. Cảm gì. Muốn gì.
Tao nằm đó đến ba giờ sáng.
Rồi tao làm một việc kỳ lạ. Tao tắt điện thoại. Để nó úp xuống sàn. Rồi nhắm mắt.
Không ngủ được ngay. Nhưng tao nghe thấy tiếng quạt. Tiếng xe máy ngoài đường. Tiếng ai đó ho bên phòng kế. Tiếng mưa bắt đầu rơi.
Tao không nhớ lần cuối tao nghe thấy mưa là khi nào.
---
Sáng hôm sau tao dậy. Tay sờ xuống sàn. Điện thoại vẫn úp.
Tao nhìn nó. Rồi tao không cầm lên.
Tao đứng dậy. Đi ra ban công. Phòng trọ tao nhỏ, ban công chỉ vừa đứng một người. Nhưng sáng hôm đó trời mát. Mưa đêm qua làm không khí sạch hơn bình thường.
Tao đứng đó. Không làm gì. Nhìn xuống con hẻm. Bà bán xôi đang múc xôi cho một ông chạy xe ôm. Thằng nhỏ đi học sớm, ba lô to hơn người. Một con mèo ngồi trên nóc xe máy, liếm chân.
Tao nhìn. Chỉ nhìn.
Không ai biết tao đang nhìn. Không ai cần biết.
Mà tao thấy nhẹ.
Nhẹ kiểu lạ. Không phải vui. Không phải hạnh phúc. Chỉ là nhẹ. Như cái đầu bớt đầy. Như cái ngực bớt chật.
Tao đứng đó mười lăm phút. Rồi đi pha cà phê.
Cà phê gói. Hai ngàn đồng. Nước sôi. Khuấy.
Tao uống chậm. Ngồi ở cái bàn. Không mở nhạc. Không mở gì.
Chỉ ngồi.
---
Hôm đó đi làm, tao không khác gì mọi ngày. Vẫn ngồi viết content. Vẫn họp. Vẫn ăn cơm trưa một mình.
Nhưng tao nhớ buổi sáng.
Tao nhớ con mèo trên nóc xe. Nhớ bà bán xôi. Nhớ cái mát trên mặt.
Và tao nhận ra, đó là lần đầu tiên trong rất lâu, tao nhớ được buổi sáng của mình.
Không phải buổi sáng của ai trên mạng. Của tao.
---
Tao không bỏ điện thoại. Tao không phải kiểu người đó. Tối về tao vẫn lướt. Vẫn xem. Vẫn cười mấy cái clip ngu ngu.
Nhưng sáng hôm sau, tao thử lại. Không cầm điện thoại. Ra ban công. Đứng.
Bà bán xôi vẫn ở đó. Con mèo thì không. Thằng nhỏ đi học vẫn ba lô to hơn người.
Tao đứng. Uống cà phê. Rồi đi làm.
---
Một tuần. Hai tuần.
Tao không thay đổi gì lớn. Vẫn phòng trọ hai mươi mét vuông. Vẫn lương đủ sống. Vẫn không biết mình muốn gì.
Nhưng mỗi sáng, mười lăm phút đó, tao có một thứ mà trước giờ tao không có.
Tao không biết gọi nó là gì.
Nó không phải hạnh phúc. Không phải bình yên theo kiểu người ta hay nói. Không phải giác ngộ hay mindful hay mấy cái từ trên mạng.
Nó chỉ là mười lăm phút tao ở đây. Thật sự ở đây. Không ở trong điện thoại. Không ở trong đầu người khác. Không ở đâu hết.
Chỉ ở đây.
Con hẻm. Bà bán xôi. Cà phê hai ngàn.
---
Hôm qua thằng bạn tao hỏi: mày dạo này khác khác.
Tao nói: khác gì?
Nó nói: không biết. Mặt mày bớt mệt.
Tao cười. Không giải thích.
Vì tao cũng không biết giải thích sao. Tao chỉ bớt mở điện thoại buổi sáng. Có vậy thôi.
Mà có vậy thôi, sao nó khác.