Tao mở tin nhắn cũ rồi không biết đứa đó là ai nữa
I Scrolled Through Old Messages and Didn't Recognize Who We Were
Tối qua tao dọn điện thoại.
Không phải dọn kiểu xóa ảnh cho nhẹ bộ nhớ. Mà kiểu ngồi một mình, lướt xuống, xuống nữa, đến tận những đoạn chat từ ba bốn năm trước.
Đầu tiên là tin nhắn của Phúc.
Phúc là thằng bạn thân hồi cấp ba. Thân kiểu đi đâu cũng có nhau. Tao nhớ hồi đó hai đứa hay ngồi trước cổng trường, chia nhau ổ bánh mì, nói chuyện đến khi bảo vệ đuổi. Nó kể chuyện nhà nó, tao kể chuyện nhà tao. Không giấu gì.
Tin nhắn cuối cùng của tao với nó là dòng "oke" với một cái sticker.
Tao không nhớ lúc đó đang nói chuyện gì. Cuộn lên thì thấy nó hỏi tao có rảnh cuối tuần không. Tao bảo để coi. Rồi nó nhắn lại một câu gì đó. Rồi tao "oke".
Rồi hết.
Không ai block ai. Không cãi nhau. Không có chuyện gì xảy ra hết. Chỉ là hết.
Tao ngồi nhìn cái dòng "oke" đó mà thấy lạ. Lạ vì tao biết lúc gửi, tao không nghĩ gì. Chắc đang bận. Chắc đang lướt cái gì đó. Chắc nghĩ mai nhắn tiếp.
Mà mai đó kéo dài ba năm.
---
Rồi tao lướt xuống nữa. Gặp đoạn chat của Linh.
Linh là đứa tao thích hồi năm nhất đại học. Không yêu. Chỉ thích. Kiểu nhắn tin cả đêm, kể nhau nghe nhạc gì, ăn gì, hôm nay đi đâu. Kiểu tao đọc tin nhắn của nó mà cười một mình ngoài đường.
Tao đọc lại mấy đoạn chat đó.
Nó viết: "Ê hôm nay tao thấy con mèo giống mày." Tao viết: "Giống chỗ nào?" Nó viết: "Lười. Mà dễ thương."
Tao đọc mà không nhận ra giọng mình. Đứa đó nhắn tin vui quá. Nhẹ quá. Không suy nghĩ gì. Không tính toán. Cứ thế mà nói.
Bây giờ tao nhắn tin cho ai cũng phải nghĩ. Nghĩ câu này có bị hiểu lầm không. Nghĩ nên reply nhanh hay chờ một lúc. Nghĩ nhiều quá nên cuối cùng không nhắn.
Tin nhắn cuối của tao với Linh là tao gửi một cái link bài hát. Nó không rep. Hoặc nó rep mà tao không rep lại. Tao không nhớ. Chỉ biết là từ đó, cái khung chat đó nằm im.
Thỉnh thoảng tao thấy nó đăng story. Nó đi chơi, nó cười, nó sống tiếp. Tao cũng sống tiếp. Hai đứa sống tiếp mà không còn giao nhau.
---
Cái làm tao khó chịu nhất không phải là mất. Mất thì ai cũng mất.
Cái khó chịu là tao không biết mất lúc nào.
Không có một ngày nào tao thức dậy rồi nghĩ "hôm nay mình mất Phúc" hay "hôm nay mình mất Linh". Không có. Nó không xảy ra như vậy.
Nó xảy ra kiểu khác. Kiểu mỗi ngày bớt đi một chút. Tin nhắn thưa dần. Cuộc gọi ít dần. Rồi một ngày nhìn lại thì đã trống.
Giống như tao đổ nước ra khỏi ly mà không biết. Mỗi lần nghiêng một chút. Một chút thôi. Đến lúc nhìn xuống thì ly đã cạn.
---
Tao bắt đầu nghĩ.
Bây giờ tao có bao nhiêu đứa bạn? Thật sự bạn, kiểu nhắn tin lúc ba giờ sáng mà không cần lý do?
Tao đếm. Được hai. Có khi một.
Mà một năm trước tao cũng nghĩ mình có nhiều. Hai năm trước cũng vậy. Ba năm trước cũng vậy.
Mỗi năm tao đều nghĩ mình có đủ. Rồi mỗi năm nhìn lại thì đều ít hơn năm trước.
Vậy năm sau thì sao?
Tao không dám nghĩ tiếp.
---
Cái pattern nó lặp lại hoài.
Hồi cấp hai tao có một nhóm bạn sáu đứa. Đi đâu cũng sáu. Ăn gì cũng sáu. Tao nghĩ sẽ chơi với nhau cả đời.
Lên cấp ba còn ba.
Lên đại học còn một.
Bây giờ tao gặp lại đứa nào trong nhóm đó ngoài đường, tao gật đầu cười rồi đi tiếp. Nó cũng vậy. Hai đứa đều biết. Nhưng không ai nói.
Rồi ở đại học tao lại có nhóm mới. Lại sáu bảy đứa. Lại đi chơi, lại chụp hình, lại đăng lên "tình bạn mãi mãi". Rồi ra trường. Rồi mỗi đứa một nơi. Rồi lại thưa dần.
Tao thấy cái vòng này rõ lắm. Nhưng thấy rõ không có nghĩa là ngăn được.
---
Tao có thằng bạn tên Đạt. Quen ở chỗ làm. Ngồi cạnh nhau mỗi ngày tám tiếng. Ăn trưa chung. Cà phê chung. Chửi sếp chung.
Đạt nghỉ việc tháng trước.
Tuần đầu còn nhắn tin. Tuần hai còn react story. Tuần ba im.
Tao biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vì tao đã thấy nó xảy ra nhiều lần rồi. Nhưng biết thì biết, mà vẫn thấy trống.
Cái trống đó không phải đau. Không phải buồn. Nó là một cái gì đó nhẹ hơn. Như gió thổi qua chỗ trước đây có cái gì đó đứng.
---
Tao đóng điện thoại lại.
Nằm nhìn trần nhà.
Nghĩ về tất cả những đứa đã đi qua. Không phải đi qua kiểu bỏ đi. Mà đi qua kiểu trôi đi. Nhẹ nhàng. Không tiếng động.
Tao tự hỏi, ba năm nữa, tao sẽ mở lại điện thoại, cuộn xuống, và thấy đoạn chat của ai nằm im?
Của Đạt? Của thằng bạn đang ngồi cà phê với tao mỗi sáng?
Hay của đứa mà bây giờ tao nghĩ sẽ không bao giờ mất?
Mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên.
Everything flows, nothing stands still.
— Heraclitus, Fragment 12
Diễn giải
Interpretation
Heraclitus nói mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên. Ông già Hy Lạp đó nói câu này hai ngàn mấy trăm năm trước mà nghe vẫn đúng. Nhưng cái khó không phải là hiểu câu đó. Ai mà không hiểu. Mọi thứ thay đổi, mọi thứ trôi đi, nghe hoài rồi. Cái khó là sống với nó. Là biết rằng thằng bạn đang ngồi cạnh mình bây giờ, ba năm nữa có khi chỉ còn là cái tên trong danh bạ. Là biết rằng đứa mình đang nhắn tin cười đùa, một ngày nào đó sẽ thành đoạn chat nằm im dưới đáy. Mà vẫn ngồi đây. Vẫn nhắn. Vẫn cười. Không phải vì hy vọng nó sẽ khác. Mà vì nếu không ngồi đây thì ngồi đâu? Dòng sông trôi. Mày không giữ được nước. Nhưng mày vẫn đứng bên bờ.
Heraclitus said everything flows, nothing stands still. The old Greek said it over two thousand years ago and it still hits. But the hard part isn't understanding the quote. Everyone gets it. Everything changes, everything drifts, we've heard it a thousand times. The hard part is living with it. It's knowing that the friend sitting next to you right now might be just a name in your contacts three years from now. It's knowing that the person you're laughing with over text will one day become a silent chat buried at the bottom of your phone. And still sitting here. Still texting. Still laughing. Not because you hope it'll be different. But because if you don't sit here, where else would you sit? The river flows. You can't hold the water. But you still stand by the bank.