Tao khóc trong toilet công ty lúc hai giờ chiều
I Cried in the Office Bathroom at Two in the Afternoon
Tao khóc trong toilet công ty lúc hai giờ chiều.
Không phải vì sếp mắng. Không phải vì deadline. Không phải vì ai nói gì đau.
Tao khóc vì tao không biết tại sao tao muốn khóc.
---
Sáng hôm đó bình thường. Dậy, đánh răng, uống cà phê đen, bắt xe đi làm. Tao ngồi ở bàn, mở máy, kéo Slack, đọc tin nhắn, trả lời. Bình thường. Mọi thứ bình thường.
Đến trưa tao ăn cơm với mấy đứa trong team. Nó kể chuyện cuối tuần đi Đà Lạt. Con kia khoe bạn trai mới. Thằng kia than dự án delay. Tao cười. Tao gật. Tao nói vài câu cho có.
Rồi tao về bàn.
Rồi tao vào toilet.
Rồi tao khóa cửa lại.
Rồi nước mắt nó chảy.
---
Tao không biết giải thích sao. Nó không phải buồn. Không phải tức. Không phải thất vọng. Nó là một cái gì đó sâu hơn, nặng hơn, mà tao không có từ để gọi tên.
Như một cái hố ở giữa ngực. Không đau nhưng rỗng. Rỗng đến mức tao cảm nhận được trọng lực của nó.
Tao ngồi trên cái bồn cầu, hai tay ôm đầu, khóc mà không ra tiếng. Bên ngoài có người rửa tay. Có tiếng cười. Có tiếng xả nước. Tao ngồi đó, cách họ một cánh cửa, mà như cách một đại dương.
---
Tao hai mươi ba tuổi.
Tao có việc làm. Có lương. Có phòng trọ. Có bạn. Có nhóm chat. Có người follow trên mạng.
Tao không thiếu gì cả.
Nhưng tao rỗng.
Cái rỗng đó không phải vì mất cái gì. Nó ở đó từ lâu rồi. Có khi từ hồi tao mười lăm, mười sáu. Tao chỉ không để ý vì hồi đó tao bận. Bận học, bận thi, bận lo đại học, bận kiếm việc. Lúc nào cũng có cái gì đó để chạy theo.
Bây giờ tao có hết rồi. Tao ngồi đây, giữa cái văn phòng máy lạnh mười tám độ, và tao không biết mình đang sống vì cái gì.
---
Tao kể cho mày nghe chuyện này.
Hồi cấp ba, tao có một thằng bạn thân. Nó tên Dũng. Hai đứa chơi với nhau từ lớp mười. Đi đâu cũng đi chung. Ăn cơm chung. Cúp học chung. Ngồi trên sân thượng nhà nó hút thuốc lá đầu tiên trong đời, ho sặc sụa, cười như điên.
Tao nghĩ tình bạn đó sẽ kéo dài mãi.
Rồi tao đậu đại học Sài Gòn. Nó ở lại quê đi làm. Đầu tiên còn gọi nhau. Rồi thưa dần. Rồi chỉ còn like ảnh nhau trên Facebook. Rồi nó cưới vợ. Tao không về dự được vì đang thử việc.
Tao nhắn: "Chúc mừng mày." Nó trả lời: "Cảm ơn." Hai chữ.
Không ai sai. Không ai bỏ ai. Nó chỉ đơn giản là hết. Như cái cây mọc xa nhau quá thì rễ không còn chạm được nữa.
Tao nhận ra cô đơn không phải là mất ai. Cô đơn là khi mày đứng giữa một đám đông, có tất cả mọi thứ, mà cái rỗng bên trong nó vẫn ở đó. Im lìm. Kiên nhẫn. Chờ mày nhìn xuống.
---
Tao bắt đầu sợ buổi tối.
Ban ngày còn có việc. Có người. Có tiếng ồn. Nhưng tối, khi tao về phòng trọ, đóng cửa lại, cái im lặng nó đổ xuống như nước. Tao bật nhạc. Bật YouTube. Lướt TikTok. Bất cứ thứ gì có tiếng để lấp cái khoảng trống.
Nhưng tao biết. Tao biết tao đang trốn.
Mỗi lần tao lướt điện thoại đến hai, ba giờ sáng, không phải vì tao thích. Mà vì tao sợ cái khoảnh khắc tắt màn hình, nằm trong bóng tối, chỉ còn mình tao với cái hố đó.
Tao sợ nhìn vào nó.
Vì tao biết nếu nhìn vào, tao sẽ phải hỏi những câu mà tao không muốn hỏi. Tao là ai. Tao sống vì cái gì. Tao có thật sự kết nối với ai không, hay tao chỉ đang diễn vai một người bình thường.
---
Một đêm tao không bật gì cả.
Tao nằm đó. Trong bóng tối. Nghe tiếng xe ngoài đường. Nghe tiếng chó sủa. Nghe tiếng hàng xóm cãi nhau rồi im.
Rồi tao nghe tiếng tao thở.
Cái hố đó vẫn ở đó. Nhưng lần này tao không chạy. Tao nằm yên. Tao nhìn vào nó.
Nó không nuốt tao.
Nó chỉ ở đó. Như nó đã luôn ở đó.
Tao nhận ra một thứ. Cái rỗng đó không phải kẻ thù. Nó là một phần của tao. Có khi nó là phần thật nhất của tao. Phần mà tao đã chôn dưới bao nhiêu lớp bận rộn, bao nhiêu cuộc vui, bao nhiêu tiếng cười gượng.
Tao đã cố lấp nó bằng mọi thứ. Bằng bạn bè. Bằng công việc. Bằng mạng xã hội. Bằng tiếng ồn. Nhưng nó không cần được lấp. Nó cần được nhìn.
---
Tao không nói là tao hết cô đơn.
Tao vẫn cô đơn. Sáng nay tao vẫn đi làm một mình. Trưa vẫn ăn cơm với mấy đứa mà không ai biết tao đã khóc trong toilet hôm trước. Tối vẫn về phòng trọ, đóng cửa, đối diện cái im lặng.
Nhưng tao không chạy nữa.
Tao không biết cái đó gọi là gì. Dũng cảm thì hơi to. Chấp nhận thì chưa đúng. Có khi nó chỉ là mệt. Mệt quá nên không chạy nổi nữa.
Nhưng khi tao ngừng chạy, cái hố đó nó không lớn hơn. Nó cũng không nhỏ đi. Nó chỉ ở đó. Và tao cũng ở đó.
Hai đứa nhìn nhau.
---
Hôm qua tao ngồi ở quán cà phê một mình. Không điện thoại. Không tai nghe. Chỉ ngồi.
Có một ông già ngồi bàn bên cạnh, cũng một mình. Ông uống trà, nhìn ra đường, không nói gì.
Tao nhìn ông. Ông nhìn tao. Gật đầu. Rồi quay lại nhìn đường.
Tao không biết ông ấy có cô đơn không. Nhưng tao thấy một thứ gì đó. Như thể cái cô đơn của tao và cái cô đơn của ông, dù khác nhau, dù cách nhau mấy chục năm, nó vẫn là cùng một thứ.
Và thứ đó không xấu.
Nó chỉ thật.
Vết thương là nơi ánh sáng đi vào bạn.
The wound is the place where the light enters you.
— Rumi, Masnavi
Diễn giải
Interpretation
Rumi nói vết thương là nơi ánh sáng đi vào. Nghe thì đẹp. Nhưng ý nó thật hơn vậy. Cái hố rỗng trong ngực mày đó. Cái cô đơn mà mày cố lấp bằng tiếng ồn, bằng điện thoại, bằng đám đông. Nó là vết thương. Không phải vết thương do ai gây ra. Mà là vết thương của việc tồn tại. Của việc là người. Mày cố che nó lại. Cố quấn băng. Cố giả vờ nó không có. Nhưng ánh sáng nó không vào được chỗ nào kín. Nó chỉ vào được chỗ hở. Chỗ rách. Chỗ mày không che nổi nữa. Đêm mày nằm im, không bật gì, nhìn vào cái rỗng đó. Đó là lúc mày để hở vết thương. Không phải để chữa. Không phải để hết đau. Chỉ để ánh sáng có chỗ mà vào.
Rumi said the wound is where the light enters you. Sounds poetic. But the meaning is rawer than that. That hollow in your chest. That loneliness you tried to fill with noise, with your phone, with crowds. It's a wound. Not one caused by anyone. It's the wound of existing. Of being human. You tried to cover it up. Wrap it in bandages. Pretend it wasn't there. But light can't enter anything sealed shut. It only enters through the cracks. The tears. The places you can't cover anymore. That night you lay still, turned nothing on, and looked into the emptiness. That was the moment you left the wound open. Not to heal it. Not to make the pain stop. Just so the light had somewhere to enter.