Buổi sáng không có ai cần gì tôi
A Morning When Nobody Needed Me
Tôi bốn mươi ba tuổi.
Sáng thứ bảy. Vợ đưa con về ngoại từ tối hôm trước. Nhà trống.
Tôi dậy lúc sáu giờ. Không chuông báo thức. Không tiếng con gọi ba ơi. Không tiếng vợ nhắc đổ rác.
Nằm đó thêm mười phút. Trần nhà trắng. Quạt trần quay chậm. Không nghĩ gì.
Rồi tôi ngồi dậy, pha cà phê.
Không phải kiểu cà phê vội, rót vào ly giữ nhiệt rồi chạy ra xe. Kiểu ngồi xuống bàn, đợi nước sôi, nghe tiếng ấm kêu, rót từ từ qua phin. Nhìn từng giọt rơi.
Tôi không nhớ lần cuối mình ngồi như vậy là khi nào.
Mười năm trước, lúc mới cưới, sáng nào cũng vậy. Hai vợ chồng ngồi uống cà phê, không nói gì nhiều. Chỉ ngồi. Thỉnh thoảng nhìn nhau cười.
Rồi có con đầu. Rồi con thứ hai. Rồi mua nhà. Rồi trả góp. Rồi sáng nào cũng là một cuộc chạy.
Chạy cho kịp giờ đưa con đi học. Chạy cho kịp họp đầu ngày. Chạy cho kịp deadline. Chạy cho kịp đón con. Chạy cho kịp ăn tối. Chạy cho kịp tắm cho con. Chạy cho kịp ngủ để mai còn chạy tiếp.
Mười năm. Không dừng.
Không phải tôi than. Tôi chọn những thứ đó. Vợ tôi cũng chọn. Chúng tôi biết mình đang làm gì. Nhưng cái giá của nó, tôi không tính trước được.
Cái giá là tôi quên mất cảm giác ngồi yên.
Ngồi yên mà không thấy có lỗi. Ngồi yên mà không nghĩ mình đang lãng phí thời gian. Ngồi yên mà không có danh sách việc cần làm chạy ngang đầu.
Sáng hôm đó, tôi ngồi ở bàn bếp, ly cà phê trước mặt, và thấy một thứ lạ lắm.
Im lặng.
Không phải im lặng vì không có tiếng ồn. Nhà tôi ở chung cư, vẫn nghe tiếng xe dưới đường, tiếng hàng xóm mở cửa, tiếng chim gì đó kêu ngoài ban công.
Nhưng bên trong tôi, im.
Không có gì cần giải quyết. Không có gì cần lo. Không có ai cần tôi. Ít nhất là trong vài giờ tới.
Và tôi thấy sợ.
Sợ thiệt. Không phải sợ kiểu hoảng loạn. Mà sợ kiểu lạ. Như đang đi trên đường cao tốc một trăm hai mươi cây số giờ, bỗng dưng xe dừng lại. Máy tắt. Đường vắng. Và mình ngồi đó, không biết phải làm gì khi không còn phải đi đâu.
Tôi cầm điện thoại lên. Theo phản xạ. Lướt Facebook. Đọc tin. Không có gì đáng đọc. Đặt xuống.
Cầm lên lại. Mở Zalo. Không có tin nhắn mới. Đặt xuống.
Cầm lên lần nữa. Lần này tôi nhìn bàn tay mình. Ngón cái cứ tự động trượt trên màn hình. Như một thói quen mà cơ thể làm khi cái đầu không chịu nổi sự trống.
Tôi đặt điện thoại vào ngăn kéo. Đóng lại.
Rồi ngồi.
Năm phút đầu, khó chịu. Muốn đứng dậy làm gì đó. Lau nhà. Giặt đồ. Sửa cái kệ bị lỏng ốc từ tháng trước.
Mười phút, bắt đầu quen. Cà phê ngấm. Nắng vào bếp, xiên qua cái rèm mỏng, rọi lên mặt bàn gỗ.
Hai mươi phút, tôi thấy một thứ mà mười năm nay tôi quên.
Bình yên.
Không phải bình yên kiểu đi resort, nằm hồ bơi, cầm ly cocktail. Không phải bình yên kiểu thiền, kiểu chánh niệm, kiểu ai đó dạy trên YouTube.
Bình yên kiểu không có gì cả. Và không cần gì cả. Trong khoảnh khắc đó.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mỗi chiều tôi hay ngồi trước hiên nhà ngoại. Nhìn mưa. Không làm gì. Bà ngoại ngồi bên cạnh, cũng không nói gì. Hai bà cháu ngồi đó, nghe mưa, nghe gió, nghe tiếng ếch kêu đâu đó.
Hồi đó tôi không biết gọi cảm giác đó là gì. Bây giờ tôi biết.
Nó là bình yên.
Và nó không tốn tiền. Không cần kế hoạch. Không cần ai cho phép. Nó ở đó, luôn ở đó. Chỉ là tôi chạy nhanh quá nên không thấy.
Mười giờ sáng, vợ gọi. Con nhớ ba. Hỏi ba có khỏe không.
Tôi nói khỏe. Rồi nói thêm một câu mà bình thường tôi không bao giờ nói.
"Sáng nay anh ngồi uống cà phê một mình. Thấy vui."
Vợ tôi im một lúc. Rồi cười nhẹ.
"Lâu rồi không nghe anh nói vậy."
Chiều đó tôi đi đón vợ con về. Nhà lại ồn. Con chạy nhảy. Vợ kể chuyện bên ngoại. Đồ đạc bày khắp phòng khách.
Nhưng tôi thấy khác.
Không phải vì buổi sáng hôm đó thay đổi gì lớn lao. Không phải tôi ngộ ra chân lý gì.
Chỉ là tôi nhớ ra một thứ mình đã quên.
Bình yên không phải thứ mình tìm. Nó là thứ còn lại khi mình ngừng chạy.