Con gái tôi ba mươi tuổi, nó gọi tôi bằng "bố" như gọi người quen
My daughter is thirty, she calls me 'dad' like she's greeting a stranger
Con gái tôi ba mươi tuổi.
Nó gọi điện cho tôi mỗi tuần. Chủ nhật. Khoảng bốn giờ chiều.
Bố khỏe không? Khỏe. Bố ăn uống đầy đủ không? Đầy đủ. Dạ, con bận, con gác máy nha bố.
Bốn mươi bảy giây. Tôi đếm rồi. Có tuần bốn mươi hai. Có tuần năm mươi ba. Chưa bao giờ quá một phút.
Vợ tôi bảo, nó gọi là tốt rồi. Nhiều đứa còn không gọi.
Tôi biết. Tôi biết chứ.
Nhưng mà.
Tôi nhớ hồi nó bảy tuổi. Tôi đi làm về, nó chạy ra cửa, ôm chân tôi, la lên "bố bố bố" như sợ tôi biến mất. Cái tiếng "bố" đó nó khác. Nó có mùi. Có hơi ấm. Có cái gì đó mà bây giờ tôi không tìm lại được.
Bây giờ nó gọi "bố" nhẹ lắm. Lịch sự. Đúng phép. Như gọi một người quen mà nó có bổn phận phải gọi.
Tôi không trách nó. Thật.
Vì tôi biết lỗi ở tôi.
---
Hồi nó mười hai tuổi, nó viết một bài văn ở trường. Cô giáo cho đề "Người tôi yêu quý nhất". Nó viết về mẹ.
Vợ tôi kể lại, cười, bảo "con gái nó thương mẹ". Tôi cũng cười. Nhưng tối đó tôi nằm nghĩ.
Tôi không giận. Tôi chỉ tự hỏi, tại sao.
Rồi tôi nhớ ra.
Năm nó mười tuổi, nó khóc vì bị bạn bắt nạt. Nó kể cho tôi. Tôi bảo, "Con phải mạnh lên. Khóc hoài thì ai cũng bắt nạt."
Năm nó mười một, nó muốn học vẽ. Tôi bảo, "Vẽ thì sau này làm gì ăn."
Năm nó mười hai, nó thôi kể cho tôi bất cứ thứ gì.
Tôi không nhận ra lúc đó. Tôi nghĩ mình đang dạy nó sống. Tôi nghĩ cha phải cứng rắn. Cha phải đúng. Cha không được mềm.
Ông nội tôi cứng với ba tôi. Ba tôi cứng với tôi. Tôi cứng với nó.
Ba đời đàn ông trong nhà này, không ai biết nói câu "bố sai rồi".
---
Năm nó hai mươi hai, nó tốt nghiệp đại học. Tôi đến dự lễ. Đứng ở hàng ghế sau. Chụp hình.
Nó chụp hình với bạn bè. Cười tươi lắm. Cái cười mà tôi hiếm khi thấy ở nhà.
Rồi nó đi về phía tôi. Đưa tôi bó hoa. "Con tặng bố." Lịch sự. Đúng phép.
Tôi muốn ôm nó. Nhưng tay tôi không giơ lên được. Không phải vì nặng. Mà vì tôi chưa bao giờ ôm nó từ khi nó lên mười.
Mười hai năm không ôm con.
Cái khoảng cách đó, nó không phải một bức tường. Nó là một thói quen. Ngày nào cũng xa thêm một chút. Đến lúc nhìn lại thì không biết đường nào mà về.
---
Năm ngoái, nó lấy chồng.
Đám cưới đẹp. Nó mặc áo dài trắng. Đẹp giống mẹ nó hồi trẻ.
Có phần trong lễ, nó phải nói lời cảm ơn cha mẹ. Nó cầm mic. Nó cảm ơn mẹ trước. Nói dài. Nói nhiều. Khóc.
Rồi đến tôi. Nó nhìn tôi. Im một lúc.
"Con cảm ơn bố. Bố đã nuôi con khôn lớn."
Một câu. Đúng phép. Đủ nghĩa.
Mọi người vỗ tay. Không ai thấy gì lạ.
Nhưng tôi thấy.
Tôi thấy cái khoảng trống giữa "cảm ơn mẹ" và "cảm ơn bố". Cái khoảng trống đó, nó chứa hai mươi mấy năm tôi không biết cách yêu con mình.
---
Bây giờ tôi sáu mươi hai.
Mỗi chủ nhật, bốn giờ chiều, tôi ngồi chờ nó gọi.
Bốn mươi bảy giây.
Tôi muốn nói nhiều hơn. Muốn hỏi nó hôm nay có vui không. Muốn hỏi nó còn thích vẽ không. Muốn nói bố xin lỗi vụ hồi đó.
Nhưng tôi chỉ nói "khỏe" rồi "ừ".
Vì tôi cứng quá lâu rồi. Cứng đến mức không biết cách mềm lại.
Vợ tôi bảo, thì bố gọi cho nó trước đi. Nói chuyện nhiều hơn đi.
Tôi cầm điện thoại. Mở danh bạ. Thấy tên nó.
Rồi tôi đặt xuống.
Ngày mai. Ngày mai tôi sẽ gọi.
Tôi nói câu đó mỗi ngày. Đã ba tháng rồi.
---
Hôm qua, nó gửi cho tôi một tấm hình. Hình siêu âm. Nó có bầu.
Nó nhắn: "Bố sắp làm ông ngoại."
Tôi nhìn cái hình. Một cái chấm nhỏ trên nền đen.
Tôi nhắn lại: "Ừ. Giữ sức khỏe."
Bốn chữ.
Nhưng tôi ngồi nhìn cái hình đó hai tiếng đồng hồ.
Tôi nghĩ, đứa nhỏ này sẽ gọi tôi bằng ông ngoại. Và tôi tự hỏi, tiếng "ông ngoại" đó sẽ giống tiếng "bố" nào. Tiếng của đứa con gái bảy tuổi chạy ra cửa ôm chân tôi. Hay tiếng của người phụ nữ ba mươi tuổi gọi bốn mươi bảy giây mỗi chủ nhật.
Tôi chưa biết.
Nhưng lần này, có thể tôi sẽ thử làm khác.
Có thể.