Con tôi gọi điện mỗi tuần nhưng không bao giờ hỏi tôi buồn gì
My son calls every week but never asks what makes me sad
Con trai tôi gọi điện mỗi chiều Chủ nhật.
Đúng bốn giờ. Không sớm, không trễ.
Nó hỏi ba ăn gì chưa. Hỏi thuốc uống đủ không. Hỏi cái máy lạnh còn chạy không.
Tôi trả lời rồi. Ăn rồi. Uống rồi. Chạy tốt.
Rồi nó nói con bận, ba nghỉ ngơi nghen.
Tôi nói ừ.
Cuộc gọi bảy phút. Có khi sáu. Không bao giờ quá mười.
Tôi không trách nó. Nó bận thiệt. Hai đứa nhỏ, công việc, vợ nó cũng đi làm. Sài Gòn mà, ai rảnh.
Nhưng có lúc tôi ngồi cầm cái điện thoại sau khi nó cúp máy, tôi nhìn màn hình tắt, rồi tôi nghĩ.
Nó không biết tôi buồn gì.
Mà tôi cũng không biết nó buồn gì.
---
Hồi nó còn nhỏ, tôi cũng vậy.
Ba tôi ngồi đầu bàn. Tôi ngồi cuối bàn. Cơm nước xong, ổng vô phòng, tôi ra sân.
Không ai hỏi ai buồn gì. Không phải vì ghét. Vì không biết cách.
Ba tôi là thợ hồ. Đi từ sáng, về tối, tay lấm xi măng, mặt đen vì nắng. Ổng ngồi ăn cơm xong là mệt. Mắt nhắm trước khi nằm xuống.
Tôi nhớ có lần tôi thi rớt. Lớp tám hay lớp chín gì đó. Tôi sợ về nhà. Đi lòng vòng ngoài đường tới tối mịt mới dám vô.
Ba tôi ngồi trước hiên. Thấy tôi, ổng nói một câu.
Đi rửa chân rồi vô ăn cơm.
Hết.
Không hỏi sao về trễ. Không hỏi thi sao. Không la.
Hồi đó tôi nghĩ ổng không quan tâm.
Bây giờ tôi biết ổng không biết nói gì.
---
Vợ tôi mất năm năm rồi.
Bà ấy là người duy nhất trong nhà này biết hỏi.
Bà hỏi tôi sao hôm nay về mặt buồn vậy. Hỏi thằng nhỏ sao ngồi im hoài. Hỏi con dâu có mệt không để bà nấu cơm.
Bà là cái sợi chỉ nối mọi người lại.
Khi bà mất, sợi chỉ đứt.
Không ai đứt với ai. Chỉ là không ai biết nối lại.
---
Con trai tôi là đứa hiếu thảo.
Tôi biết. Ai cũng nói.
Nó gửi tiền mỗi tháng. Lễ Tết chở vợ con về. Mua cho tôi cái giường mới, cái tivi to.
Nó làm đúng hết mọi thứ mà một đứa con nên làm.
Nhưng có một thứ nó không làm. Không phải vì nó không muốn. Vì nó không biết.
Nó không bao giờ hỏi tôi buồn gì.
Mà tôi cũng chưa bao giờ nói.
---
Có bữa nó về, hai cha con ngồi uống trà.
Tôi muốn kể cho nó nghe chuyện hồi nhỏ của nó. Chuyện lần đầu nó đi học, nó khóc, tôi đứng ngoài cổng trường cũng muốn khóc mà không dám.
Chuyện lần nó bị bạn đánh, tôi lên trường, muốn đánh lại thằng nhỏ đó mà phải nhịn.
Chuyện đêm nó sốt, tôi bế nó chạy bộ ra trạm xá lúc hai giờ sáng, chân không mang dép.
Tôi muốn kể. Nhưng tôi ngồi đó, cầm ly trà, rồi tôi nói.
Trà ngon hen.
Nó nói dạ.
Rồi hai cha con ngồi im.
---
Tôi sáu mươi bảy tuổi.
Tôi sống một mình trong căn nhà ba phòng. Một phòng tôi ngủ. Một phòng để đồ của bà. Một phòng cho con về Tết.
Mỗi sáng tôi dậy, pha cà phê, ngồi trước hiên.
Giống y ba tôi hồi đó.
Tôi ngồi đúng cái chỗ ổng ngồi. Nhìn ra đúng cái sân ổng nhìn.
Rồi tôi hiểu.
Ổng không phải không quan tâm. Ổng ngồi đó chờ tôi. Chờ tôi hỏi. Chờ tôi nói. Nhưng tôi không nói. Và ổng không biết cách mở lời.
Bây giờ tôi ngồi đây. Chờ con tôi.
Nó cũng không nói.
Và tôi cũng không biết cách mở lời.
---
Ba đời đàn ông trong nhà này.
Ba đời ngồi trước hiên.
Ba đời không biết nói câu "ba buồn".
---
Chiều Chủ nhật.
Bốn giờ.
Điện thoại reo.
Tôi bắt máy.
Ba ơi, ba ăn gì chưa?
Ăn rồi con.
Thuốc ba uống chưa?
Uống rồi.
Máy lạnh chạy tốt không ba?
Chạy tốt.
Dạ, con bận, ba nghỉ ngơi nghen.
Ừ.
Nó cúp máy.
Tôi cầm điện thoại.
Màn hình tắt.
Tôi nhìn.
Rồi tôi đặt xuống.
Đi pha thêm ly trà.