Cuộc gọi lúc tám giờ sáng tao không dám nghe
The 8 AM Call I Was Too Scared to Answer
Điện thoại rung.
Tám giờ sáng. Số lạ. Đầu số thành phố.
Tao nhìn màn hình. Không nhấc.
Nó rung thêm ba giây. Bốn giây. Rồi tắt.
Tao thở ra. Như vừa thoát cái gì đó.
Hôm đó là ngày thứ ba sau khi tao nộp hồ sơ xin việc. Công ty đầu tiên tao thực sự muốn vào. Không phải kiểu nộp đại cho có, mà kiểu tao ngồi sửa CV đến hai giờ sáng, đọc đi đọc lại từng dòng, tưởng tượng mình ngồi trong văn phòng đó, mặc áo sơ mi trắng, cầm ly cà phê, nói chuyện với đồng nghiệp bằng giọng tự tin.
Tao muốn chỗ đó thật.
Nên tao sợ.
Số lạ gọi lại lần hai. Tao nhìn. Lại không nghe.
Tao tự nói với mình: chắc không phải họ đâu. Chắc quảng cáo. Chắc bảo hiểm. Chắc nhầm số.
Nhưng tao biết. Tao biết có thể là họ. Và chính vì có thể là họ nên tao không dám nghe.
Nghe mà họ nói "chúng tôi rất tiếc" thì sao. Nghe mà họ nói "hồ sơ của bạn chưa phù hợp" thì sao. Nghe mà giấc mơ tao ôm mấy đêm liền bị một câu nói lịch sự xé ra thì sao.
Tao thà không biết. Không biết thì vẫn còn hy vọng.
---
Hồi nhỏ tao không sợ gì cả.
Nhảy từ mái nhà xuống đống cát. Trèo cây ổi cao nhất xóm. Đánh nhau với thằng lớn hơn hai tuổi. Thua thì khóc, xong lại đánh tiếp.
Không biết từ lúc nào tao bắt đầu sợ.
Có lẽ là năm lớp mười một. Tao thi học sinh giỏi thành phố. Mẹ tao kể cho cả xóm nghe. Ba tao mua cho tao cây bút mới. Cô giáo nói "em cố lên, cô tin em." Rồi tao trượt.
Không ai nói gì nặng. Mẹ nói "không sao con." Ba nói "năm sau thi lại." Cô giáo vỗ vai.
Nhưng tao nhớ mặt mẹ lúc đó. Nụ cười mà mắt không cười. Cái kiểu cố giấu thất vọng mà ai nhìn cũng thấy.
Từ đó tao học được một bài: kỳ vọng là thứ nguy hiểm. Không phải kỳ vọng của tao. Mà kỳ vọng của người khác đặt lên tao. Và nỗi sợ lớn nhất không phải là thất bại, mà là thất bại trước mặt người đang tin mình.
---
Đại học, tao chọn ngành an toàn.
Không phải ngành tao thích. Mà ngành ít rủi ro nhất. Ngành mà ai hỏi "học gì" tao trả lời xong người ta gật đầu, không hỏi thêm.
Tao có thích không? Không biết. Tao không cho mình thời gian nghĩ chuyện đó.
Năm ba đại học, có cuộc thi thiết kế. Thằng bạn cùng phòng rủ tao đăng ký. Tao vẽ đẹp, nó biết, mấy đứa trong phòng đều biết. Tao hay vẽ linh tinh lên vở, lên giấy nháp, lên cả bìa sách.
Tao nói: "Thôi, tao bận."
Tao không bận. Tối đó tao nằm lướt điện thoại đến một giờ sáng.
Nó đăng ký một mình. Nó không vẽ đẹp bằng tao. Ai cũng biết. Nhưng nó dám nộp bài. Nó vào vòng hai. Rồi trượt vòng ba.
Nó kể tao nghe, cười hề hề: "Trượt rồi mày ơi. Nhưng vui."
Tao cười theo. Nhưng trong bụng tao có cái gì đó cồn cào. Không phải ghen. Không phải tiếc. Mà là biết rõ mình hèn.
---
Ra trường, tao đi làm.
Công việc ổn. Lương đủ sống. Sếp không quá khó. Đồng nghiệp bình thường.
Nhưng mỗi sáng thức dậy tao có cảm giác kỳ lạ. Như đang sống trong căn phòng vừa đủ chỗ thở. Không chật đến mức ngạt, nhưng không bao giờ hít được một hơi thật sâu.
Tao biết tao muốn gì. Tao muốn thử. Muốn nộp hồ sơ vào chỗ tao thật sự thích. Muốn vẽ lại. Muốn làm cái gì đó mà khi kể ra, tao không phải nói "cũng được" hay "tạm ổn."
Nhưng mỗi lần nghĩ đến, cái mặt mẹ năm lớp mười một lại hiện lên. Cái nụ cười mà mắt không cười.
Tao sợ.
Không phải sợ thất bại. Thất bại thì đau rồi qua.
Tao sợ khoảnh khắc ngay trước khi biết kết quả. Cái khoảnh khắc mình còn đang treo giữa "được" và "không." Cái khoảnh khắc mình đã đặt hết lên bàn mà chưa biết có lấy lại được gì không.
Nên tao không nghe điện thoại.
---
Số đó gọi lần ba. Lần này tao đang ở toilet công ty. Điện thoại rung trên bồn rửa mặt.
Tao nhìn. Tay tao run.
Tao nghĩ: nếu tao không nghe, tao sẽ không bao giờ biết. Mà không biết thì không đau.
Nhưng cũng không sống.
Tao nhấc máy.
"Alo, cho mình gặp bạn Minh."
"Dạ, em đây."
"Mình gọi từ phòng nhân sự công ty X. Hồ sơ của bạn đã qua vòng sàng lọc, mình muốn mời bạn đến phỏng vấn vào thứ Năm tuần này. Bạn sắp xếp được không?"
Tao nói được. Cúp máy. Ngồi xuống sàn toilet. Khóc.
Không phải vì vui. Mà vì nhận ra mình suýt bỏ lỡ cái này chỉ vì sợ.
---
Mà cũng có thể cuộc gọi đó là từ chối.
Cũng có thể họ nói "chưa phù hợp."
Nhưng tao nghĩ, nếu tao cứ không nghe, thì câu trả lời mãi mãi là "không." Tao tự từ chối mình trước khi ai kịp mở miệng.
Đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Không phải người ta nói không.
Mà là mình không bao giờ cho người ta cơ hội nói có.