Đám sinh nhật mười hai người mà tao ngồi đếm gạch
Twelve people at the party and I was counting tiles
Thằng Hùng sinh nhật hai mươi ba. Nó đặt bàn ở quán lẩu trên Nguyễn Huệ. Mười hai người. Tao là người thứ mười hai.
Tao đến sớm mười lăm phút vì sợ trễ. Ngồi một mình ở bàn dài, nhìn mấy cái ghế trống, nghe nhạc quán chơi bài gì đó của Hàn Quốc.
Rồi tụi nó đến.
Từng cặp. Từng nhóm. Ồn ào từ ngoài cửa.
Thằng Hùng ôm từng đứa. Con Trang la lên "Happy birthday babe" rồi selfie. Thằng Đức vác theo cái hộp quà to đùng, bọc giấy xanh, nơ đỏ.
Tao đứng dậy. Cười. Chúc mừng. Ngồi xuống.
Lẩu sôi. Mọi người gắp thịt, kể chuyện, cười. Bàn bên trái nói về drama công ty. Bàn bên phải bàn chuyện đi Đà Lạt tuần sau. Ai đó hỏi "Ê mày có đi không?" nhưng không phải hỏi tao.
Tao gắp miếng nấm. Chấm sa tế. Ăn.
Không ai nói gì sai. Không ai bỏ rơi tao. Không ai làm gì tao hết.
Nhưng tao ngồi đó mà thấy mình đang xem một bộ phim. Mọi người ở trong phim. Tao ở ngoài màn hình.
Con Trang kể chuyện nó mới chia tay. Mọi người "ôi" "trời ơi" "thôi kệ nó đi". Tao cũng nói "ừ kệ nó đi". Nhưng tao không cảm thấy gì. Không phải vì tao lạnh. Mà vì tao không biết phải cảm thấy gì.
Tao nhìn quanh. Mười một khuôn mặt. Đứa nào cũng quen. Đứa nào tao cũng biết tên, biết nó học trường nào, làm ở đâu, yêu ai.
Nhưng tao không biết phải nói gì với tụi nó.
Không phải ghét. Không phải chán. Chỉ là không biết.
Như đứng trước cái tủ lạnh đầy đồ ăn mà không thấy đói.
---
Chín giờ tối. Cắt bánh.
Mọi người hát. Tao cũng hát. Miệng tao mở ra đúng nhịp, đúng lời. Nhưng tai tao nghe giọng mình như giọng người lạ.
Thằng Hùng thổi nến. Mọi người vỗ tay. Tao vỗ tay.
Rồi tao đi toilet.
Không phải vì mắc. Mà vì cần một chỗ không có ai.
Tao đứng trong toilet quán, nhìn gương. Mặt tao bình thường. Không buồn. Không vui. Bình thường.
Tao rửa tay. Nước lạnh. Tao nhìn nước chảy qua kẽ tay rồi đứng đó thêm hai phút.
Rồi tao ra.
Mười giờ. Mọi người bắt đầu chụp hình. Tao đứng vào. Cười. Đứng ra.
Mười giờ rưỡi. Tụi nó rủ đi tiếp. Karaoke.
"Ê mày đi không?"
Lần này hỏi tao.
Tao nói: "Tao về trước, mai đi làm sớm."
Không ai hỏi thêm. Không ai nói "ở lại đi". Tụi nó "ừ ok" rồi đi.
Tao đứng trên vỉa hè Nguyễn Huệ. Mười giờ bốn mươi lăm. Người đi bộ đầy đường. Đôi nào cũng nắm tay. Nhóm nào cũng cười.
Tao đặt Grab.
---
Trên xe, tao cắm tai nghe. Không mở nhạc. Chỉ cắm để tài xế đừng nói chuyện.
Tao nghĩ lại cả buổi tối.
Không có gì sai. Thật sự không có gì sai.
Thằng Hùng không bỏ rơi tao. Con Trang không nói xấu tao. Thằng Đức không phớt lờ tao. Mọi người bình thường. Tao cũng bình thường.
Nhưng tao thấy lạc.
Không phải lạc đường. Lạc kiểu khác. Kiểu đứng giữa đám đông mà thấy mình không thuộc về đây. Không thuộc về kia. Không thuộc về đâu.
Tao hai mươi hai tuổi. Có việc làm. Có bạn bè. Có đủ thứ mà người ta bảo là "ổn".
Nhưng "ổn" mà sao tao thấy trống.
Về đến phòng trọ. Tao nằm xuống. Không tắm. Không thay đồ.
Mở điện thoại. Story Instagram đầy hình đám sinh nhật. Thằng Hùng đăng, con Trang đăng, thằng Đức đăng. Ai cũng tag tao.
Tao nhìn mặt mình trong hình. Đang cười.
Trông vui lắm.
---
Tao tắt điện thoại.
Nằm trong bóng tối. Nghe tiếng xe ngoài đường.
Không buồn. Không vui. Chỉ là không biết mình đang ở đâu.
Giữa mười hai người mà vẫn không biết mình đang ở đâu.
眾人熙熙,如享太牢,如春登臺。我獨泊兮其未兆
Chúng nhân hi hi, như hưởng thái lao, như xuân đăng đài. Ngã độc bạc hề kỳ vị triệu
Người đời vui vẻ, như hưởng tiệc lớn, như lên đài xuân. Riêng ta lặng lẽ, chưa có dấu vết gì.
Everyone is joyful, as if feasting at a great banquet, as if ascending a terrace in spring. I alone am still, showing no sign.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 20
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử viết câu này hai ngàn mấy trăm năm trước. Ổng nói, mọi người vui vẻ, hớn hở, như đi ăn tiệc lớn, như leo lên đài ngắm xuân. Còn tao thì lặng, như đứa trẻ chưa biết cười. Ổng không nói lạc lõng là bệnh. Không nói phải sửa. Không nói phải hòa nhập. Ổng chỉ nói: tao khác. Hai ngàn năm trước đã có người ngồi giữa đám đông mà thấy mình không thuộc về. Không phải vì đám đông sai. Không phải vì mình hỏng. Chỉ là khác. Cái cảm giác đứng giữa mười hai người mà thấy trống, nó không mới. Nó cũ hơn tất cả mọi thứ mày biết. Lão Tử cũng từng đứng đó. Cũng từng nhìn quanh rồi không biết phải cảm gì. Ổng không tìm được câu trả lời. Nhưng ổng cũng không chạy.
Laozi wrote this over two thousand years ago. He said, everyone is joyful, excited, like attending a grand feast, like climbing a terrace in spring. But I alone am still, like an infant who hasn't yet learned to smile. He didn't say being lost was a disease. Didn't say fix it. Didn't say fit in. He just said: I am different. Two thousand years ago, someone already sat in the middle of a crowd and felt they didn't belong. Not because the crowd was wrong. Not because he was broken. Just different. That feeling of standing among twelve people and feeling hollow, it's not new. It's older than anything you know. Laozi stood there too. Looked around and didn't know what to feel either. He never found the answer. But he didn't run either.