Hai mươi tuổi, tao google "sống để làm gì"
Twenty years old, I googled "what is the point of living"
Tao hai mươi tuổi.
Đêm đó tao nằm trên giường, cầm điện thoại, gõ vào Google: "sống để làm gì".
Không phải tao muốn chết. Không phải tao đang buồn. Tao chỉ thật sự không biết.
Hồi cấp ba thì dễ. Mục tiêu rõ ràng. Thi đại học. Đậu. Vào trường. Xong.
Rồi tao đậu thật. Vào trường thật. Học kỳ một qua. Học kỳ hai qua. Rồi sao?
Tao nhìn quanh. Mọi người có vẻ biết mình đang làm gì. Thằng bạn cùng phòng nó học marketing, nó nói nó muốn mở agency. Con bạn cùng lớp nó đi thực tập ở công ty lớn, đăng LinkedIn, mặt tươi roi rói. Thằng khác thì gap year đi Thái, về kể chuyện "tìm thấy bản thân".
Tao ngồi đó. Không biết mình muốn gì.
Không phải lười. Tao vẫn đi học. Vẫn làm bài. Vẫn thi. Điểm cũng ổn. Nhưng mỗi sáng thức dậy, tao không thấy lý do nào để hào hứng. Nó cứ lặp đi lặp lại. Dậy, đi học, về, ăn, lướt điện thoại, ngủ. Dậy, đi học, về, ăn, lướt điện thoại, ngủ.
Một hôm bà ngoại gọi.
Bà hỏi: "Con học hành sao rồi?"
Tao nói: "Dạ bình thường."
Bà hỏi: "Con vui không?"
Tao im một giây. Rồi nói: "Dạ vui."
Bà im. Rồi bà nói: "Ừ, vui là được."
Tao cúp máy. Nằm nghĩ. Bà hỏi tao vui không, tao nói vui. Nhưng tao không biết vui là gì. Tao không buồn. Cũng không vui. Tao chỉ đang ở đó. Tồn tại.
Rồi tao bắt đầu tìm.
Tao đọc sách self-help. Cuốn đầu tiên bảo tao phải tìm passion. Tao nghĩ: passion là gì? Tao thích chơi game, thích ăn bún bò, thích ngủ nướng. Đó có phải passion không?
Cuốn thứ hai bảo tao phải có mục đích. Purpose. Tao nghĩ: mục đích của tao là gì? Kiếm tiền? Nổi tiếng? Giúp đời? Tao không biết. Tao chỉ biết tao đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ.
Cuốn thứ ba bảo tao phải sống có ý nghĩa. Meaningful life. Tao đọc xong, thấy hay. Rồi đặt sách xuống, lướt TikTok ba tiếng.
Tao bắt đầu thấy cái gì đó kỳ kỳ.
Mấy cuốn sách đó, mấy video đó, mấy bài viết đó. Tất cả đều nói tao phải tìm ý nghĩa. Nhưng không ai nói ý nghĩa là cái gì. Họ chỉ nói tao phải có nó. Giống như ai đó bảo tao phải tìm chìa khóa, nhưng không nói cái cửa ở đâu.
Rồi một bữa, tao ngồi ở quán cà phê gần trường.
Tao gọi ly đen đá. Ngồi nhìn ra đường.
Có ông già đẩy xe bán bánh mì. Ổng đẩy chậm. Mặt bình thường. Không vui không buồn. Ổng dừng lại ở góc đường, có người mua, ổng làm bánh, đưa, nhận tiền, rồi đẩy tiếp.
Tao nhìn ổng. Nghĩ: ổng có tìm ý nghĩa cuộc đời không? Ổng có đọc self-help không? Ổng có biết purpose của ổng là gì không?
Hay ổng chỉ đang bán bánh mì?
Rồi tao nhìn bà bán nước đối diện. Bả ngồi đó từ sáng tới chiều. Rót trà, tính tiền, lau bàn. Ngày nào cũng vậy. Bả có vẻ bình thường. Không khổ sở. Cũng không hạnh phúc tràn trề. Bả chỉ đang ngồi đó.
Tao nhìn xuống ly cà phê.
Rồi tao nhìn lại cái câu hỏi Google lúc nãy: "sống để làm gì".
Tao không tìm được câu trả lời. Nhưng tao bắt đầu thấy một cái gì đó.
Tao thấy rằng cái câu hỏi đó, có thể nó không cần câu trả lời.
Không phải vì nó sai. Mà vì nó giống như hỏi "nước có vị gì". Nước không có vị. Nước chỉ là nước. Mày uống thì biết.
Tao không biết sống để làm gì.
Nhưng sáng đó, ly cà phê đen đá hơi ngọt. Gió thổi vào quán mát. Ông bán bánh mì đẩy xe qua, bánh thơm.
Tao ngồi đó.
Chỉ vậy thôi.